Anh em hãy đi…

Chúa Nhật VII - B - Lễ Chúa Thăng Thiên.

Anh em hãy đi…

Hôm nay, Chúa Nhật 17/05/2015, theo truyền thống, toàn thể Giáo Hội mừng kính trọng thể lễ Chúa Giê-su thăng thiên. Có thể nói rằng, với chúng ta hôm nay, đây là một ngày đại lễ, một ngày mà toàn thể Ki-tô hữu mừng vui tái xác tín rằng: Chúa Giê-su “…ngày thứ ba Người sống lại như lời Thánh Kinh. Người lên trời, ngự bên hữu Đức Chúa Cha”.

Thế nhưng, với các môn đệ xưa, ngày này, ngày Thầy Giê-su “được cất lên ngay trước mắt các ông” lại là một ngày mang đến cho các ông đôi chút ngỡ ngàng và băn khoăn.

Thật vậy, sau sự kiện phục sinh của Đức Giêsu gây chấn động cả Giêrusalem, và sau nhiều lần hiện ra với các môn đệ của mình, có thể nói rằng, Đức Giê-su đã dần dần phục hồi lại niềm tin của các ông. Những chán chường, những thất vọng của các ông như bị đầy lùi và thay vào đó là một niềm vui mừng và hy vọng.

Các ông hy vọng vào điều gì? Thưa, các ông hy vọng rồi đây Thầy Giêsu sẽ “khôi phục vương quốc Israel” trong nay mai. Hôm ấy, hôm Đức Giê-su hiện đến, các ông đã mừng vui và hỏi Ngài rằng: “Thưa Thầy, có phải bây giờ là lúc Thầy khôi phục vương quốc Israel không?”

Khôi phục vương quốc Israel ư! Thật đáng tiếc! Đó không phải là sứ vụ của Đức Giê-su. Bốn mươi ngày qua, kể từ khi sống lại từ cõi chết, Đức Giêsu không ngừng hiện ra với các môn đệ. Và mỗi khi hiện ra với các ông, ngoài những sinh hoạt như ăn và uống để chứng minh rằng Ngài không phài là ma, nhưng đã thật sự sống lại, Đức Giêsu còn chú trọng đến những lời dạy dỗ các môn đệ. Một trong những điều dạy dỗ quan trọng, đó là, Đức Giêsu đã “mở trí cho các ông hiểu Kinh Thánh”.

Hiểu Kinh Thánh, các ông sẽ hiểu tại sao hôm bữa tiệc Vượt Qua Đức Giê-su nói: “Thầy còn ở với anh em một ít lâu nữa thôi.” Hiểu Kinh Thánh, các ông mới có thể thấy việc “Thầy ra đi thì có lợi cho anh em”. Và cuối cùng, hiểu Kinh Thánh, các môn đệ sẽ hiểu đâu là sứ vụ chính yếu của Ngài.

Mà, sứ vụ của Ngài là gì? Thưa, “Rao giảng Tin Mừng Nước Trời”. Và đó cũng là sứ vụ của các môn đệ. Hôm đó, Đức Giê-su đã nói về sứ vụ các ông sẽ phải thực hiện, sau khi Ngài ra đi, sứ vụ đó là: “Hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thụ tạo. Ai tin và chịu phép rửa, sẽ được cứu độ, còn ai không tin sẽ bị kết án”.

Sau khi đưa ra những huấn lệnh, Tin Mừng thánh Mác-cô ghi vắn tắt rằng: “Chúa Giê-su được đưa lên trời” (x.Mc 16, 19). Còn sách Công vụ Tông Đồ cho ta nhìn thấy một bức tranh hùng vĩ về sự “ra đi” của Đức Giê-su. Vâng, sách chép lại rằng: “Người được cất ngay trước mặt các ông, và có đám mây quyện lấy Người khiến các ông không còn thấy Người nữa”. Hôm đó, đang lúc các ông còn đăm đăm nhìn lên trời phía Người đi, thì bỗng có hai người đàn ông mặc áo trắng đứng bên cạnh, và nói: “Hỡi những người Galilê, sao còn đứng nhìn trời? Đức Giêsu, Đấng vừa lìa bỏ các ông và được rước lên trời, cũng sẽ ngự đến y như các ông đã thấy Người lên trời” (Cv 1, 11).

**
“Chúa Giê-su được đưa lên trời”. Hôm nay, vào mỗi thánh lễ Chúa Nhật, chúng ta tái xác tín điều này qua phần đọc kinh tin kính. Và để không bị những tà thuyết làm lung lạc niềm tin này, chúng ta nên biết rằng, trong Kinh Thánh, từ ngữ “trên trời” có nghĩa là chỉ nơi Thiên Chúa hiện diện. “Lên trời” là đi vào sự hiệp thông tuyệt hảo và vĩnh cửu với Chúa Cha và được chia sẻ với Chúa Cha quyền năng và vinh quang.

Thế nên, sẽ thật là ấu trĩ khi nghĩ rằng, sự thăng thiên của Đức Giêsu có nghĩa là “Ngài bay bổng lên không trung và các tầng mây quyện quanh thân Ngài.

Một câu chuyện đã xưa cũ, nhưng nó vẫn có thể đem đến cho chúng ta bài học về niềm tin “có Chúa trên trời”.

Chuyện là thế này: Năm 1968 đúng vào ngày lễ Giáng Sinh 24.12, chiếc phi thuyền Apolo 8 đã được phóng lên quỹ đạo mặt trăng, mang theo phi hành đoàn gồm ba phi hành gia là: Frank Borman, Jim Lowell và William Andress.

Họ đã được “lên trời”. Ở trên trời, họ không thấy Chúa đâu hết. Nhưng trước kỳ công của tạo hóa, từ trên quỹ đạo mặt trăng, họ đã gửi về trái đất những lời Kinh Thánh đầy xúc động: “Ban đầu, Đức Chúa Trời sáng tạo trời đất”.

Vâng, có thể nói, câu Kinh Thánh mà ba vị phi hành gia đó gửi về trái đất, nó chứng tỏ nơi các vị phi hành gia đó một sự trưởng thành trong niềm tin. Với những người được ơn như thế, tông đồ Phao-lô nói, rằng, họ đã được “Thiên Chúa của Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, ban cho Thần Khí khôn ngoan để mạc khải cho (họ) nhận biết Người”? (Ep 1, 17)

Việc Đức Giêsu “được rước lên trời”, thánh Phao-lô nói, đó chính là “sức mạnh toàn năng đầy hiệu lực mà Thiên Chúa đã biểu dương nơi Đức Kitô, khi làm cho Đức Kitô trỗi dậy từ cõi chết, và đặt ngự bên hữu Người trên trời” (Ep 1, 2)

***
Đức Giê-su nói, “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ loan báo Tin Mừng”. Xưa, các môn đệ đã thi hành mệnh lệnh của Ngài. Và nay, với chúng ta, là một Ki-tô hữu, cũng không loại trừ.

Vâng, “Hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thụ tạo…”. Bằng cách nào, Thưa, hãy nhìn phong cách Đức Giê-su. Phong cách của Đức Giê-su đã được ghi lại đầy đủ trong cách sách Tin Mừng, một cuốn sách còn được gọi bằng môt tên khác, đó là “Kinh Thánh”.

Phải đọc Kinh Thánh hàng ngày, bởi đó chính là hơi thở cho đời sống tâm linh của chúng ta. Như các môn đệ xưa đã được Đức Giê-su mở trí cho các ông hiểu Kinh Thánh. Cũng vậy với chúng ta hôm nay. Hãy đến nhà thờ, nơi chúng ta có nhiều cơ hội được “mở trí để hiểu Kinh Thánh”, qua bài giảng của linh mục và sẽ tốt hơn nữa, nếu mỗi chúng ta có được một cuốn Kinh Thánh như là một cuốn sách gối đầu giường.

Vâng, xã hội ngày hôm nay đầy dẫy sự dối trá, lừa bịp v.v… Chỉ có Kinh Thánh mới có thể đem chúng ta trở về với sự thật, sự thật trong lời nói lẫn việc làm. Kinh Thánh cho chúng ta thấy sự thật là chính Đức Giê-su, Đấng đã khẳng định về mình, rằng: “Ta là đường, là sự thật, và là sự sống.” (x.Ga 14, 6)

Chỉ có sự thật trong Đức Giê-su chúng ta mới có thể vượt lên sự thật giữa một xã hội đầy dối trá và lừa bịp như hôm nay. Chỉ có sự thật trong Đức Giê-su chúng ta mới có thể nói với mọi người rằng: “Yêu ai cứ bảo là yêu; Ghét ai cứ bảo là ghét. Dù ai ngon ngọt nuông chiều; Cũng không nói yêu thành ghét. Dù ai cầm dao dọa giết; Cũng không nói ghét thành yêu…”(thơ: Phùng Quán)

Sống với sự thật và trong sự thật như thế, vâng, ai dám phủ nhận đó chính là đời sống “chứng nhân”, chứng nhân cho Chúa, Đấng là tình yêu. Nói tắt một lời, sống với sự thật và trong sự thật như thế, không thể phủ nhận, đó cũng là một phương cách để chúng ta “đem Tin Mừng cho mọi loài thụ tạo”.

“Đem Tin Mừng cho mọi loài thụ tạo”, đó chính là lệnh truyền được Đức Giê-su đã truyền dạy cho các môn đệ xưa, và cũng là cho mỗi chứng ta hôm nay, rằng: “Anh em hãy đi”.

Petrus.tran