Bài giảng của ÐTC trong thánh lễ Phong Tước Hiệu Tiến Sĩ Hội Thánh cho Thánh Nữ Têrêsa Hài Ðồng

Bài giảng của ÐTC trong thánh lễ
Phong Tước Hiệu Tiến Sĩ Hội Thánh
cho Thánh Nữ Têrêsa Hài Ðồng

Nguyễn Việt Nam

Bài giảng của ÐTC Gioan Phaolô II trong thánh lễ Chúa Nhật Truyền Giáo. ÐTC nhắc lại những điểm nổi bậc trong cuộc đời và con đường thiêng liêng của Thánh Têrêsa Giêsu Hài Ðồng vừa được phong tước hiệu "Tiến Sĩ Hội Thánh".

ÐTC trước hết nhắc đến ý nghĩa của Ngày Chúa Nhật Truyền Giáo và sự trùng hợp "cố ý" của việc phong tước hiệu Tiến Sĩ Hội Thánh cho Thánh Nữ Têrêsa, quan thầy của các xứ truyền giáo vào đúng ngày Chúa Nhật nầy. Sau đó, ÐTC nói về dung mạo và con đường thiêng liêng của Thánh Têrêsa Giêsu Hài Ðồng, như sau:

2. Têrêsa Martin, một nữ tu dòng kính tại Lisieux, đã hết sức ao ước trở thành nhà truyền giáo. Và đã thật sự là nhà truyền giáo, đến độ được phong làm Vị Bổn Mạng của các Xứ Truyền Giáo. Chính Chúa Giêsu đã chỉ cho thánh Têrêsa biết có thể sống ơn gọi truyền gíao đó như thế nào: trong việc thực hành trọn vẹn giới răn yêu thương, thánh nữ đã đặt mình vào trong trung tâm của sứ mạng của giáo hội, và nâng đỡ những vị rao giảng Phúc âm bằng sức mạnh huyền nhiệm của việc cầu nguyện và việc rước lễ lảnh nhận Mình Máu Thánh Chúa. Như thế Thánh Nữ đã thực hiện điều được Công Ðồng Vatican II nhấn mạnh, khi dạy rằng Giáo Hội tự bản chất là truyền giáo (x. Ad gentes,2). Không phải chỉ những ai đã chọn cuộc sống ra đi truyền giáo, nhưng còn tất cả những kẻ đã lảnh nhận bí tích Rửa Tội, một cách nào đó, đều được sai đi truyền giáo cho các dân nước. Vì thế mà Cha đã muốn chọn ngày Chúa Nhật Truyền Giáo để tuyên bố tước hiệu Tiến Sĩ Hội Thánh phổ quát cho thánh nữ Têrêsa Giêsu Hài Ðồng và Thánh Nhan, một người nữ trẻ tuổi, sống đời chiêm niệm.

3. Không ai mà không nhìn thấy rằng ngày hôm nay đang được thực hiện một điều lạ lùng. Thánh Têrêsa thành Lisieux đã không tốt nghiệp Ðại Học hay học qua những môn học nào cả. Thánh nữ đã qua đời lúc còn trẻ; tuy nhiên, từ nay trở về sau, thánh nữ được tôn kính như là "vị tiến sĩ của Hội Thánh", một sự nhìn nhận có giá trị đưa thánh nữ vào trong sự tôn trọng của toàn thể cộng đồng Kitô, vượt quá điều mà một "văn bằng Ðại Học" có thể làm.

Thật vây, khi quyền Giáo Huấn Giáo Hội tuyên bố một vị nào đó "Tiến sĩ Hội Thánh", thì Giáo Hội muốn lưu ý cho tất cả mọi tín hữu, và một cách đặc biệt cho tất cả những ai đang chu toàn trong giáo hội công việc phục vụ căn bản là giảng huấn, hay đang chu toàn trách vụ đầy tế nhị của việc nghiên cứu và giảng dạy thần học, biết rằng giáo lý được tuyên xưng và được rao giảng của vị thánh tiến sĩ đó, có thể dùng làm điểm quy chiếu, không những vì nó phù hợp với sự thật mạc khải, nhưng vì nó còn mang đến một ánh sáng mới cho những mầu nhiệm Ðức Tin, mang đến một sự hiểu sâu xa hơn về Mầu Nhiệm Chúa Kitô.

4. Trong số những vị tiến sĩ Hội Thánh, thánh Têrêsa Giêsu Hài Ðồng và Thánh Nhan, là vị trẻ nhất, nhưng con đường thiêng liêng cho thấy là thật trưởng thành, và những trực giác đức tin được diển tả trong các tác phẩm của thánh nữ, là thật bao la rộng rải và sâu xa, đến độ làm cho thánh nữ có được chổ đứng của mình giữa những bậc thầy thiêng liêng vĩ đại.

Trong bức tông thơ mà tôi đã trích lại trong dịp nầy, tôi đã nhấn mạnh đến vài khía cạnh nổi bật của giáo lý của thánh nữ. Nhưng làm sao mà không nhắc lại nơi đây, điều mà người ta có thể xem như là chóp đỉnh của giáo lý của thánh nữ, do từ lời thánh nữ kể lại về việc ngài khám phá ơn gọi của mình trong Giáo Hội? Ðoạn tự thuật đó như sau:

"Tình Thương Bác Ái là chìa khóa của ơn gọi tôi. Tôi đã hiểu rằng, nếu Giáo Hội có một thân thể, gồm có nhiều chi thể, thì Giáo Hội không thiếu những chi thể cao thượng. Tôi đã hiểu rằng Giáo Hội có một trái tim, và trái tim nầy cháy lửa yêu mến. Tôi được hiểu rằng chỉ tình yêu thương mới làm cho các chi thể của Giáo Hội hoạt động, rằng nếu tình thương bị tắt đi, các tông đồ không rao giảng phúc âm nữa, các vị tử đạo sẽ không chịu đổ máu mình ra nữa. Tôi đã hiểu rằng tình yêu thương bao gồm tất cả mọi ơn gọi.. Bấy giờ trong niềm vui trào dâng, tôi đã thốt lên như sau: Lạy Chúa Giêsu, tình yêu của con, Con đã gặp được ơn gọi của con rồi. Ơn gọi của con, chính là tình yêu" (MS B,, 3 V). Ðó là trang nhật ký đáng phục, tự nó đủ để chứng minh rằng ngưuời ta có thể áp dụng cho thánh Têrêsa đoạn phúc âm mà chúng ta vừa nghe qua trong phần phụng vụ lời Chúa: Lạy Cha, là Chúa trời đất, con dâng lời chúc tụng cha, vì Cha đã mạc khải cho những kẻ bé nhỏ biết và giấu không cho kẻ khôn ngoan tài trí biết" (Mt 11,25).

5. Thánh Têrêsa thành Lisieux không những đã lỉnh hội và thuật lại chân lý sâu xa của tình yêu như là trung tâm và con tim của Giáo Hội, nhưng thánh nữ còn sống hết sức trọn vẹn sự thật đó trong cuộc đời ngắn ngủi của mình. Chính sự hòa hợp giữa giáo lý và kinh nghiệm cụ thể, giữa sự thật và đời sống, giữa việc giảng dạy và thực hành, (chính sự sự hòa hợp nầy) chiếu sáng thật rõ ràng trong sự thánh thiện, và làm cho thánh nữ trở thành mẩu gương đặc biệt thu hút những người trẻ và những ai đi tìm ý nghĩa thật cho đời sống họ.

Trước cái trống rổng của nhiều lời nói, thánh nữ Têrêsa trình bày một giải pháp khác, trình bày Lời Cứu Rỗi duy nhất, Lời mà một khi được hiểu và sống trong sự im lặng, trở thành nguồn mạch cho đời sống được canh tân. Ðối diện với một nền văn hóa duy lý và thường quá bị xâm chiếm bởi chủ nghĩa duy vật thực hành, thánh nữ Têrêsa đề ra, một cách đơn sơ nhưng không gì cưởng lại được, đề ra "con đường nhỏ, con đường dẩn đến bí quyết của mọi cuộc sống bằng việc trở về lại với điều thiết yếu: đó là Tình Yêu Thiên Chúa; Tình Yêu nầy bao bọc và thấm nhập mọi cuộc sống con người. Trong một thời đại như thời đại chúng ta hôm nay, một thời đại thường bị ghi dấu bởi nền văn hóa đề cao cái tạm bợ hảo huyền và bởi tinh thần tìm hưởng lạc thú, Thánh Nữ Tân Tiến Sĩ Hội Thánh cho thấy có tài tác động hữu hiệu đặc biệt, để soi sáng tinh thần và con tim của những ai khao khát tình thương và sự thật. Trong tình yêu hăng say đối với công cuộc rao giảng Phúc âm, thánh Têrêsa chỉ có một lý tưởng mà thôi, như chính thánh nữ đã nói như sau: Ðiều mà chúng ta xin Chúa, là được làm việc cho danh Chúa được cả sáng, là yêu mến Chúa và làm cho Chúa được yêu mến" (thơ 220). Con đường mà thánh nữ đã đi qua để đạt đến lý tưởng sống nầy, không phải là con đường của những công việc to lớn, được dành riêng cho một số ít, nhưng ngược lại là con đường vừa tầm tất cả mọi người, con đường nhỏ, con đường của sự tin tưởng và phó thác hoàn toàn chính mình cho ân sũng của Chúa. Ðây không phải là con đường tầm thường, bị hạ thấp xuống, như thể đây là con đường ít đòi hỏi hơn. Trong thực tế, đây là con đường rất đòi hỏi, như Phúc Âm Chúa luôn luôn là một điều đòi hỏi. Ðây là con đường trong đó người ta được thấm nhuần trong ý thức phó thác đầy tin tưởng vào tình thương nhân từ của Thiên Chúa, Ðấng làm cho nhẹ đi cả sự dấn thân thiêng liêng nghiêm khắc nhất.

Kết thúc bài giảng, ÐTC dâng lên Thiên Chúa Cha lời cầu nguyện như sau:

Vâng lạy Cha, cùng với Chúa Giêsu, chúng con chúc tụng Cha, vì Cha đã giấu những bí quyết của Cha không cho kẻ thông minh và khôn ngoan biết, nhưng đã mạc khải chúng cho những kẻ bé nhỏ, mà ngày nay cha đề ra cho chúng con chú ý và bắt chước.

Xin cám ơn Cha vì sự khôn ngoan Cha đã ban cho thánh Têrêsa, vừa làm cho thánh nữ trở nên cho toàn thể Giáo Hội một chứng nhân đặc biệt và một vị thầy của cuộc sống. Xin cảm tạ Cha vì tình yêu thương Cha đã đổ tràn trong thánh nữ, một tình yêu luôn tiếp tục soi sáng và sưởi ấm các con tim, vừa thôi thúc họ tiến đến sự thánh thiện. Chớ gì Ước nguyện mà Thánh Têrêsa đã nói lên, là được "sống suốt thời gian trên thiên đàng để làm điều phúc cho trần gian" (Tác phẩm toàn thư, trg 1050), (chớ gì nguyện ước đó) luôn được thực hiện một cách kỳ diệu. Lạy Cha, chúng con cảm tạ Cha, vì hôm nay Cha làm cho thánh nữ Têrêsa gần chúng con với tước hiệu mới, để chúc tụng và tôn vinh Cha mãi mãi đến muôn đời. Amen.