Các nhà Truyền giáo tại Nam Sudan.

Đó là một cuộc nội chiến tại Nam Sudan nhưng các nhà truyền giáo đã quyết định lưu lại mảnh đất này. “Mỗi buổi sáng khi bước chân ra ngoài, chúng tôi không biết mình có trở về vào buổi tối hay không,” Cha Albert Amal Raj nói như thế. Ở Nam Sudan tương lai là bất định, nơi cuộc nội chiến đã nổ ra vào tháng 12 năm 2013. Cuộc đụng độ diễn ra giữa quân đội của tổng thống Salva Kiir và những tay khủng bố đứng về phe phó tổng thống Riek Machar, người đã bị cáo buộc về một cuộc đảo chính. Năm mươi ngàn người đã chết và có đến khoảng hai triệu người vô gia cư.

     Có 2 nữ tu thuộc dòng Nữ Tử Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội cho chúng ta thấy cuộc sống ở đó thật khó khăn. Mỗi ngày các chị đi thăm viếng một số trong 28 ngàn gia đình nghèo đang sống tại các trại tỵ nạn gần Juba, thành phố thủ đô. Cách đó không lâu, sau khi rời khỏi trại tỵ nạn, họ nhận ra mình giữa  cuộc đọ súng. Phiến quân trang bị bằng những súng máy bắn người đàn ông đi theo họ: ngay lập tức, các nữ tu nhận ra những chiếc áo dòng của mình bị dính đầy máu. Nữ tu Maya đã bị hai gã đàn ông tấn công ngay tại tu viện của chị, chúng chĩa súng vào đầu và chĩa dao vào cổ chị. Tu viện của chị trống rỗng chẳng còn gì. “Đây là một chiến dịch mang tính đe dọa. Họ không muốn chúng tôi ở đây nữa. Họ muốn chúng ta rời khỏi nơi này.”

     Độ tuổi trung bình của các nữ tu chỉ 28. Hầu hết họ đến từ Ấn Độ, là nơi Hội dòng của họ được thành lập. Đối với một số nữ tu, đây là lần đầu tiên trong đời họ đối đầu với chiến tranh.

Không chỉ có những nữ tu bị tấn công tại một đất nước non trẻ nhất trên thế giới. Cha Amal Raj, một nhà truyền giáo đến từ Ấn Độ giống như hai nữ tu trên cũng đã bị một cảnh sát chặn lại và bị đánh. “Họ nghĩ rằng xe hơi của tôi là của nhóm phiếm loạn,” ngài nói. “Cũng có nhiều người nghĩ rằng các tổ chức nước ngoài hỗ trợ các nhóm quân phiến loạn và cung cấp vũ khí cho họ. Khi các nhân viên cảnh cảnh sát biết  tôi là một linh mục, họ đã xin lỗi. Đó là lý do tại sao bây giờ tôi luôn luôn đeo một thánh giá lớn nổi rõ trên dây chuỗi, nhờ đó người ta có thể nhận ngay ra rằng tôi là một linh mục.” Cha Amal Raj và những anh em cùng dòng làm việc chính tại những vùng xa xôi nhất, nơi đó người dân trong làng thường chỉ có thể đi bộ đến. Họ cũng chị có thể đi bộ đến trường. Họ cũng nhận thấy rằng nhìn chung những đứa trẻ ở đây chẳng biết gì  khác ngoài chiến tranh. “Rất nhiều đứa trẻ chỉ biết chơi những trò chơi chiến tranh thôi. Chúng giả đò như chúng có vũ khí và bắn vào nhau.” Các nhà truyền giáo luôn cố gắng  dạy trẻ em có một cuộc sống vui tươi, tôn trọng người khác và có trách nhiệm về cuộc sống của chính mình, trách nhiệm đối xã hội và hướng về một tương lai thanh bình.

     Mặc dù đã ký rất nhiều thỏa thuận, nhưng chỉ vài ngày sau là các thỏa thuận đó bị phá vỡ, dường như các phe phái không sẵn sàng chấm dứt các cuộc xung đột. Cả hai bên đã phá hủy một số làng của Upper Nile và của State of Unity, nơi mà có rất nhiều nguồn dầu mỏ nhờ đó mà đất nước này rất giàu có, ngay khi đất nước này bị chiếm lại được. Việc tranh giành quyền lực cho đến nay đã trở thành một cuộc đụng độ sắc tộc giữa các bộ lạc Dinka của tổng thống Kiir và bộ tộc Nuer của phó tổng thống Machar. Hơn nữa, tại một nước nghèo như Nam Sudan, người ta vẫn chưa thể trồng trọt tại ruộng vườn của mình được bởi những cuộc đụng độ liên tục diễn ra; người ta e sợ rằng sang năm sẽ có một trận đói nghiêm trọng.

     Dòng Nữ tu Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội và các nhà truyền giáo của dòng Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội đang cố gắng để giúp người dân xây dựng lại cuộc sống của họ và chữa lành các ước muốn trả thù. Mặc dầu đây là một việc rất khó. Cha Amal Raj nói: “Có rất nhiều đứa trẻ đã chứng kiến các thành viên trong gia đình của chúng bị giết. Đời sống con người ở đây rất khó khăn.”

     Mặc dù như thế, những nhà truyền giáo vẫn lưu lại. Nữ tu Vijii giải thích: “Một số tổ chức đã khuyên chúng tôi rời khỏi Sudan. Họ cho chúng tôi biết, ở đây rất nguy hiểm, sẽ chẳng bao giờ có hòa bình. Nhưng chúng tôi đã hiện diện để chia sẻ những nỗi đau khổ của con người nơi đây. Chính vì thế, bao lâu họ còn sống ở đây, chúng tôi cũng sẽ ở đây. Chúng tôi không bao giờ rời khỏi nơi này.”

Tác giả: Leone Grotti