TIN MỪNG CHÚA NHẬT VIII MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A

Lời Chúa: 
Is 49, 14-15; 1 Cr 4, 1-5; Mt 6, 24-34

TIN MỪNG CHÚA NHẬT VIII MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A

Bài Ðọc I: Is 49, 14-15

"Ta sẽ không quên ngươi đâu".

Trích sách Tiên tri Isaia.

Sion nói: "Chúa bỏ rơi tôi, Chúa đã quên tôi rồi". Nào người mẹ có thể quên con mình mà không thương xót chính đứa con mình đã cưu mang ư? Cho dù người mẹ đó có quên, nhưng Ta sẽ không quên ngươi đâu.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 61, 2-3. 6-7. 8-9ab.

Ðáp: Duy nơi Thiên Chúa, linh hồn tôi được an vui (c. 2a).

Xướng: 1) Duy nơi Thiên Chúa, linh hồn tôi được an vui; do chính mình Người, tôi được ơn cứu độ. Phải, chính Chúa là Ðá Tảng, là ơn cứu độ của tôi, Người là chiến lũy của tôi, tôi sẽ không hề nao núng. - Ðáp.

2) Duy nơi Thiên Chúa linh hồn tôi hãy nghỉ an, vì do chính mình Người, tôi được ơn cứu độ. Phải, chính Chúa là Ðá Tảng, là ơn cứu độ của tôi, Người là chiến lũy của tôi, tôi sẽ không hề nao núng. - Ðáp.

3) Vinh dự và an toàn của tôi ở nơi Thiên Chúa, nơi Thiên Chúa, tôi có Ðá Tảng kiên cố và chỗ dung thân. Hỡi dân tộc, hãy trông cậy Người luôn mọi lúc, hãy đổ dốc niềm tâm sự trước nhan Người. - Ðáp.

Bài Ðọc II: 1 Cr 4, 1-5

"Chúa sẽ phơi bày những ý định của tâm hồn".

Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.

Anh em thân mến, như vậy người ta coi chúng tôi như những thừa tác viên của Ðức Kitô, và những người phân phát các mầu nhiệm của Thiên Chúa. Do đó, người ta đòi hỏi nơi những người phân phát các mầu nhiệm là mỗi người phải trung tín. Phần tôi, tôi không lấy làm quan trọng khi bị anh em hay toà án nhân loại đoán xét; nhưng tôi cũng không đoán xét chính mình tôi. Vì chưng, mặc dầu lương tâm không trách cứ tôi điều gì, nhưng không phải vì thế mà tôi đã được công chính hoá. Ðấng đoán xét tôi chính là Chúa. Vì thế, anh em đừng đoán xét trước thời gian cho đến khi Chúa đến, Người sẽ đưa ra ánh sáng những điều giấu kín trong bóng tối và phơi bày những ý định của tâm hồn; và bấy giờ Thiên Chúa sẽ ban khen tương xứng cho mỗi người.

Ðó là lời Chúa.

Alleluia: Ga 14, 23

Alleluia, alleluia! - Chúa phán: "Nếu ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy, và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy, và Chúng Ta sẽ đến và ở trong người ấy". - Alleluia.

Phúc Âm: Mt 6, 24-34

"Các con chớ áy náy về ngày mai".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Mátthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Không ai có thể làm tôi hai chủ: vì hoặc nó sẽ ghét người này, và yêu mến người kia, hoặc nó chuộng chủ này, và khinh chủ nọ. Các con không thể làm tôi Thiên Chúa và tiền của được. Vì thế Thầy bảo các con: Chớ áy náy lo lắng cho mạng sống mình: lấy gì mà ăn; hay cho thân xác các con: lấy gì mà mặc. Nào mạng sống không hơn của ăn, và thân xác không hơn áo mặc sao?

Hãy nhìn xem chim trời, chúng không gieo, không gặt, không thu vào lẫm, thế mà Cha các con trên trời vẫn nuôi chúng. Nào các con không hơn chúng sao? Nào có ai trong các con lo lắng áy náy mà có thể làm cho mình cao thêm một gang được ư? Còn về áo mặc, các con lo lắng làm gì? Hãy ngắm xem hoa huệ ngoài đồng, coi chúng mọc lên thế nào? Chúng không làm lụng, không canh cửi. Nhưng Thầy nói với các con rằng: Ngay cả Salomon trong tất cả vinh quang của ông, cũng không phục sức được bằng một trong những đoá hoa đó. Vậy nếu hoa cỏ đồng nội, nay còn, mai bị ném vào lò lửa, mà còn được Thiên Chúa mặc cho như thế, huống chi là các con, hỡi những kẻ kém lòng tin.

Vậy các con chớ áy náy lo lắng mà nói rằng: Chúng ta sẽ ăn gì, uống gì, hoặc sẽ lấy gì mà mặc? Vì chưng, dân ngoại tìm kiếm những điều đó. Nhưng Cha các con biết rõ các con cần đến những điều đó. Tiên vàn các con hãy tìm kiếm nước Thiên Chúa và sự công chính của Người, còn các điều đó, Người sẽ ban thêm cho các con. Vậy các con chớ áy náy lo lắng về ngày mai. Vì ngày mai sẽ lo cho ngày mai. Ngày nào có sự khốn khổ của ngày ấy".

Ðó là lời Chúa. 

"Các con chớ áy náy về ngày mai".

Suy Niệm:

Ðức Giêsu kêu gọi mọi người, nhất là những người có trách nhiệm, những bậc làm cha mẹ... Phải sáng suốt và khôn ngoan khi sửa lỗi cho anh chị em, con cái mình. Chúng ta chỉ có khuynh hướng nhìn thấy lầm lỗi của tha nhân mà không biết nhận ra những khuyết điểm của mình. Nhiều khi chính những khuyết điểm ấy lại đang gây ảnh hưởng, gây gương mù, gương xấu cho anh chị em, con cái mình. Chúng ta hãy năng tự kiểm điểm theo mẫu gương duy nhất là Ðức Giêsu và lời dạy của Ngài, để ta biết mình và biết cách hướng dẫn người khác.

VOI VÀ THUỐC DIỆT CỎ!
(Chúa Nhật VIII TN A)
Lm. Giuse Nguyễn Văn Nghĩa – Ban Mê Thuộ
t

Một ca từ của linh mục nhạc sĩ Nam Hoa nếu tôi không nhớ lầm đó là: “Lạy trời mưa xuống, lấy nước tôi uống, lấy ruộng tôi cày, lấy đầy (mà) bát cơm. Trời sinh voi sinh cỏ, sinh người và sinh muông thú…” dường đã đi vào quên lãng. Cũng có thể vì ít được phổ biến mà cũng có thể vì sợ bị hiểu lầm, bị cho là lạc hậu… Các bài đọc Lời Chúa của Chúa Nhật VIII TN A mà Giáo hội trích và dọn cho tín hữu nghe, cách riêng bài trích sách ngôn sứ Isaia (Is 49,14-15) và bài tin mừng thánh Matthêu (Mt 6,24-34) khẳng định tình yêu của Thiên Chúa qua sự quan phòng của Người trên các nhu cầu cơm áo gạo tiền để rồi mời gọi con người sống tín thác vào Thiên Chúa không phải bằng thái độ thụ động kiểu “há miệng chờ sung rụng” mà tích cực xây dựng Nước Trời và làm triển nở đức công chính của Thiên Chúa giữa gian trần.

Nhiều người đã từng vô tình hoặc hữu ý gán cho tôn giáo nói chung, cách riêng Kitô giáo là nguyên nhân làm kìm hãm sự phát triển của khoa học. Những người theo lý thuyết Mác-xít và không ít triết gia vô thần quy ghép cho Kitô giáo là nguyên nhân làm con người bị vong thân, tức là làm cho con người đánh mất chính mình vì quá đặt niềm tin vào quyền lực thiêng liêng xa vời, vì thế không tận dụng các khả năng của mình để đảm nhận lấy đời mình cũng như góp phần xây dựng xã hội.

Chuyện đúng sai thế nào qua những nét bất cập hay nét thái quá của những gán ghép trên đây đã nhiều nhà trí thức, học giả, nhiều vị lãnh đạo tôn giáo và nhất là thực tế lịch sử minh chứng. Tuy nhiên, không có lửa thì làm sao có khói. Cần phải chân nhận một sự thật đó là đã từng có đó một đôi khi, một đôi nơi nhiều Kitô hữu chúng ta là nguyên nhân và cũng là đối tượng đáng trách của nhiều quan niệm vừa bất cập vừa thái quá ở trên.

“Không ai có thể làm tôi hai chủ: vì hoặc nó sẽ ghét người này, và yêu mến người kia, hoặc nó chuộng chủ này, và khinh chủ nọ. Các con không thể làm tôi Thiên Chúa và tiền của được” (Mt 6,24-25). Khi đặt đối trọng Thiên Chúa với tiền của thì Chúa Kitô đã cho thấy sức quyến rũ cũng như sự cám dỗ của tiền bạc thật là khó cưỡng đối với con người mọi thời.

Sự quyến rũ của tiền bạc thể hiện nơi thế mạnh của nó mà cha ông chúng ta đã cảm nghiệm trong thực tiễn. “Có tiền mua tiên cũng được”; “Vai mang bị bạc kè kè. Nói quấy nói quá chúng nghe rầm rầm”; “Kim ngân phá luật lệ”; “Bần cư náo thị vô nhân vấn – Phú tại sơn lâm hữu khách tầm”. Người thời nay lại làm câu vè dân gian: “Tiền là tiên là Phật, là sức bật của tuổi trẻ, là sức khỏe của tuổi già, là cái đà của danh vọng, là cái lọng che thân…”. Một đại gia đã lâm vòng lao lý vì kinh doanh lỗi luật là ông Năm Cam cũng đã từng được gán trên môi câu nói: “Cái gì không mua được bằng tiền thì cũng sẽ mua được bằng rất nhiều tiền”.

Một hình thái phổ biến của sự nghiêng chiều theo chước cám dỗ tiền bạc xem ra khó nhận ra đó là quá lo lắng áy náy về ngày mai. Dĩ nhiên đã là người thì phải biết sống khôn ngoan. Một lẽ khôn ngoan đáng quý đó là biết lo xa tính trước. Những người khờ dại thường chỉ biết có hôm này hoặc thường để chuyện “nước đến chân rồi mới nhảy”. Chắc chắn Chúa Kitô không dạy chúng ta sống kiểu đơn sơ ngây ngô chỉ biết làm ngày nào thì xào ngày ấy. Tuy nhiên điều Chúa muốn khuyên bảo đó là chớ để các nhu cầu vật chất làm mờ lương tri. Nhiều khi quá lo lắng về ngày mai thì người ta hóa ra khờ dại vì khi mải mê kiếm tìm một điều tốt thì lại đánh mất điều tốt hơn và có khi mất cả điều tốt nhất. Quá lo lắng làm ăn, kiếm tiền để rồi hao tổn sức khỏe là dữ kiện không hiếm đó đây quanh ta.

Để thoát khỏi vòng kiềm tỏa của thần tài thì Chúa Kitô truyền dạy chúng ta hãy dùng lý trí luận suy các dữ kiện trong tự nhiên để rồi đặt niềm tin vào sự quan phòng của Thiên Chúa. Tin vào sự quan phòng của Thiên Chúa không phải là thái độ sống kiểu “trời sinh voi, trời sinh cỏ” của một thời đã qua, khi mà thiên nhiên có vẻ ưu đãi con người, nhất là vì dân số còn ít. Ngày nay voi thì nhiều lên mà cỏ thì ít lại. Thế thì làm sao để vừa có được của cải vật chất hầu sống cho xứng với phẩm vị con người mà vừa tránh được chước cám dỗ đặt của tiền trên đầu trên cổ?

Chìa khóa giải quyết vấn nạn là đây: “Tiên vàn hãy tìm kiếm nước Thiên Chúa và sự công chính của Người” (Mt 6,33). Người có niềm tin vào Thiên Chúa thì vẫn nỗ lực lo sinh kế nhưng không phải làm ăn kiếm tiền bằng mọi giá. Vẫn lao tác kiếm kế sinh nhai nhưng người có niềm tin thì làm việc trong sự công bình và tình liên đới. Họ không chỉ tìm kiếm của cải vật chất cho bản thân mà còn biết nghĩ đến gia đình, đến tha nhân, nhất là nghĩ đến anh chị em nghèo hèn, kém may mắn… Họ còn biết nghĩ đến cả thế hệ tương lai con cháu sau này với cả tinh thần trách nhiệm. Họ không chỉ biết lo lắng cho đời sống vật chất mà còn biết tích cực xây dựng đời sống tinh thần và tâm linh. Chắc chắn những ai sống có niềm tin như thế thì ân sủng và quyền năng của Thiên Chúa sẽ tỏ hiện như lời của Chúa Kitô “Người sẽ ban thêm cho các con”.

Lm. Giuse Nguyễn Văn Nghĩa – Ban Mê Thuột

Tiền bạc

Không ai có thể vừa làm tôi Thiên Chúa lại vừa làm tôi tiền của được. Lời Chúa phán trên quả là một sự thật, một chân lý được áp dụng cho mọi người ở mọi nơi và trong mọi lúc. Điều Chúa đòi buộc chúng ta đó là phải phục vụ Ngài chứ đừng phục vụ tiền của. Tiền của là điều cần thiết cho cuộc sống, nhưng đừng để nó trở thành mục đích chi phối toàn bộ cuộc đời chúng ta và biến chúng ta trở thành những kẻ nô lệ cho nó. Hãy kiếm sống một cách lương thiện nhưng đừng để cho cõi lòng của mình trở thành một túi tham không đáy. Đừng để cho tiền của trở thành một thứ thần tượng của lòng mình, bởi vì con bò vàng của Cựu Ước vẫn đứng vững qua dòng thời gian.

Thế nhưng, như chúng ta đã biết: tiền của là một tên đầy tớ tốt nhưng lại là một ông chủ hà khắc nếu chúng ta quá quyến luyến và dính bén với nó. Ngoài ra chúng ta còn phải biết sử dụng tiền của để bảo đảm cuộc sống vật chất cho bản thân và những người thân yêu, cũng như để giúp đỡ cho những người túng cực và thiếu thốn. Bằng không thì tiền của sẽ trở nên nguyên nhân mọi bất hạnh.

Hẳn chúng ta đã biết, Giuđa đã phản bội Chúa cũng chỉ vì tiền bạc. Hắn đã mất đi tất cả chỉ vì để cho lòng mình quá dính bén với tiền bạc. Đức Thánh Cha Phaolô VI, khi còn làm Tổng Giám Mục Milan, trong một bức thư mục vụ, đã khuyên nhủ mọi người trong giáo phận phải biết đề cao cảnh giác trước những hiểm nguy do tiền của gây nên, ngài viết: Tại sao Chúa Giêsu đã tỏ ra nghiêm khắc đối với những kẻ giàu có? Bởi vì tiền của thường ru ngủ tâm hồn, làm cho chúng ta nghĩ rằng nó là một sự thiện tuyệt đối, có giá trị vạn năng, khả dĩ thoả mãn được mọi nhu cầu và mọi khát vọng của chúng ta, cũng như đem lại cho chúng ta sự bảo đảm an toàn và hạnh phúc. Tiền của nhiều lúc đã trở thành một thứ ngẫu tượng, lừa dối chúng ta và làm cho chúng ta trở thành nô lệ.

Dĩ nhiên tiền của cũng có giá trị của nó khi chúng ta biết sử dụng nó để phục vụ con người. Nhưng nếu chúng ta không biết dứt khoát bằng một tinh thần nghèo khó, thì chúng ta sẽ trở nên đầy tớ cho nó. Lúc bấy giờ nó sẽ chế ngự tư tưởng và cõi lòng chúng ta. Nó sẽ nhuộm đen cái nhìn của chúng ta về cuộc đời, cắt đứt mọi liên hệ tình cảm đối với người chung quanh, dập tắt mọi ước vọng cao thượng, hạ thấp đời sống luân lý và đạo đức. Nó sẽ làm cho bản thân chúng ta trở nên kiêu căng, cõi lòng chúng ta trở nên băng giá.

Để kết luận, đạo của chúng ta là đạo của tình thương, nhưng lòng đam mê tiền bạc sẽ huỷ hoại tình thương ấy. Đạo của chúng ta đòi phải sống kết hiệp với Chúa, nhưng lòng đam mê tiền bạc sẽ làm cho chúng ta xa cách và quay lưng chống lại Ngài.