Thơ

Chứng nhân Nước Trời (Ga 1, 26)

Gioan sống như người chứng tá
Của Vị Thầy cao cả Giêsu
Trần gian tăm tối mịt mù
Giêsu Ánh Sáng thiên thu chiếu ngời

Ngày Chúa Giáng Sinh

Đây Tin mừng Cứu độ trần gian

Chúa Giáng Sinh, nhân thế hỉ hoan

Tình đất trời giao hòa nhiệm ý

“Vua nhân từ, Hoàng tử bình an”.

CHUỖI THƠ VỌNG CHIỀU

Hãy Kính mến Chúa mỗi ngày
Yêu thương phục vụ điều hay cho đời.
Phục vụ bằng những nụ cười
Phục vụ cho hết mọi người anh em

Bạt Núi Đồi: CN II MV năm B Mc 1,1-8

Nắng trào tràn, thái dương lên rực rỡ
Đêm vụt tan, sương giá vội biến mình
Đây Tin Mừng: Con Chúa đến quang vinh
“Dọn đường thẳng!” Tiếng hô vang hoang địa.

NỐI ĐẤT VỚI TRỜI

Đưa tay chia sẻ đến người
Là con nối đất với trời gần nhau (*)
Thế trần nhiều lắm nỗi đau
Sẻ chia cuộc sống vàng thau trộn đều

MÙA VỌNG VỀ

Tháng mười hai khởi đầu là mùa Vọng
Bởi lòng người khấp khởi nỗi chờ mong
Trong buốt giá cần sưởi ấm cõi lòng
Trong đêm tối con chờ mong Chúa đến.

MẸ VÔ NHIỄM NGUYÊN TỘI

Đặc ân vô nhiễm tội truyền
Chỉ dành cho Mẹ trinh nguyên vẹn tuyền
Địa đàng thuở ấy còn nguyên
Adam chợt tỉnh lời nguyền đã qua

SAO TRỜI NGUYỆN ƯỚC

Mỗi mùa lạnh giá đông sang
Đêm về sương đổ trên hàng cây khô,
Bên trời tuyết trắng điểm tô
Ngàn sao lấp lánh, nhấp nhô núi đồi

MỘT VÌ SAO SÁNG

Nhớ khi xưa giữa vùng tuyết trắng
Đêm tịch mịch trầm lắng cô đơn
Biết tìm nơi chốn nào hơn
Hang lừa tăm tối, tủi hờn đêm đông.

VỌNG MỘT ĐỜI NGƯỜI

Chúa đến rồi mà sao con chẳng biết
Bởi ngủ quên trong mê mải đường trần
Đời lâm lụy làm hư hại bản thân
Lỡ vùi lấp giữa ba đào nguy biến.