Thơ, Văn, Âm nhạc

NHỮNG TRINH NỮ KHÔN NGOAN

Dụ ngôn nào đưa ta về nguồn cội
Giữa cuộc đời là một kiếp nổi trôi
Soi sáng rõ mặt tâm linh rực rỡ
Bởi khôn ngoan trong ân sủng rạng ngời.

KHÔN NGOAN SẴN SÀNG

Mười trinh nữ đi đón chàng rể
Bao yêu kiều, diệm lệ cao sang
Trên tay đèn đã sẵn sàng
Chờ trông giây phút tân lang gọi mời.

Say Thơ và Say Tình Chúa

Say Thơ là một bài thơ của Hàn Mặc Tử viết trong lúc giữa sống và chết, giữa đau thương và hạnh phúc, giữa lúc khóc và cười. Dòng thơ như vừa cảm tạ, vừa nghẹn ngào trong đớn đau của thân xác. Có một điều giữa những đau thương cùng cực ấy, làm sao nhà thơ có thể nghiệm thấy hạnh phúc chảy trong hồn. Câu trả lời trong thơ, đó chính là đức tin, lòng trông cậy, chảy bằng mạch máu của lòng mến Chúa.

Dầu Đèn và Trinh Nữ

Dụ ngôn về mười cô trinh nữ đi đón chàng rể, năm cô mang dầu đèn và năm cô mang đèn lại không dầu. Giảng nghĩa cho câu truyện dụ ngôn này Chúa muốn dạy: Sẵn sàng và tỉnh thức.

CON ĐI TÌM CHÚA

Vượt đồi cao con đi tìm Chúa
Qua mấy mùa lá úa thu sang
Hanh khô nhuộm sắc nắng vàng
Như nai tìm suối, vọng vang đại ngàn.

Sống và Chết

Sống và chết luôn là hai mặt trong cuộc đời nối tiếp nhau. Những lúc vui, ta chỉ mong sống những lúc buồn đau ta lại chỉ muốn chết để qua. Sống và chết hòa quyện với nhau, nhưng có lúc nghĩ đến sự chết ta lại mỉm cười để tiếp tục sống.

Phục vụ anh em (Mt 23,12)

Chúa khuyến cáo những người lãnh đạo
Lạm dụng quyền Thiên Chúa trao ban
Nói suông chẳng có việc làm
Háo danh tham vọng chẳng màng đến dân

MỪNG CHƯ THÁNH

Mừng chư Thánh hiển vinh thiên quốc
Luôn dẫn đường soi đuốc lửa thiêng
Đã dùng ơn Chúa cách riêng
Chịu bao đau khổ xích xiềng, vì yêu!

BAO LINH HỒN CẬY TRÔNG

Trời ngả sắc mây giăng tim tím
Bóng tà dương tắt lịm hoàng hôn
Lắng nghe tiếng khóc linh hồn
Vọng vang giữa chốn càn khôn xế chiều.