Bởi trước mặt Thiên Chúa, điều quý giá nhất không phải là ta đã đến từ lúc nào, nhưng là khi được Ngài gọi, ta có sẵn sàng bước vào vườn nho và yêu mến hết lòng hay không.
Chúa không nói rằng có tiền, có của là có tội, cũng không kết án người giàu. Điều Chúa cảnh báo chính là lòng bám víu vào của cải, khi tiền bạc trở thành chỗ dựa, thành điều quan trọng hơn cả Thiên Chúa và con người.
ngày lễ còn nói với mỗi người rằng: đường đời của chúng ta không kết thúc nơi nấm mồ, nhưng mở ra trong sự sống đời đời. Mẹ đã đi trước, và chúng ta được mời gọi bước theo Mẹ.
Tin Mừng Chúa nhật 19 Thường niên đưa chúng ta đến giữa đêm tối trên biển hồ. Con thuyền các môn đệ chao đảo vì ngược gió, còn Chúa Giêsu thì đến với các ông trên mặt nước và trấn an: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” (Mt 14,27)
Chúa Giêsu không giải thích vì sao có đau khổ, nhưng chính Ngài đã bước vào đau khổ và biến Thập giá – biểu tượng của nhục hình và thất bại – thành dấu chỉ của tình yêu và ơn cứu độ.