TIN MỪNG CHÚA NHẬT - LỄ TRỌNG

Chúa Nhật XV Thường Niên –Năm B

“Người bắt đầu sai các ông đi”. (Mc 6, 7-13)
Đọc các tin khác ➥
TÌM KIẾM

ĐỜI ĐÁNG SỐNG XXII - Sự vô hạn bé nhỏ

Thứ hai - 17/06/2024 02:47 | Tác giả bài viết: Phaolô Ngô Suốt |   108
“Thầy bảo thật anh em: nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời. (Mat-thêu chương 18 câu 3).

ĐỜI ĐÁNG SỐNG XXII
SỰ VÔ HẠN CỦA BÉ NHỎ Phần I

tbd 170624a


Các bạn thân mến,

Không có người già nào được vào Nước Thiên Đàng. Thiên Chúa  đã nói như thế này: “Thầy bảo thật anh em: nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời. (Mat-thêu chương 18 câu 3). Trong thời đại của sự tinh tế và kiêu hãnh, có thể tốt  để học về lợi thế của sự nhỏ bé hoặc khiêm tốn.

Xem nó quan trọng như thế nào về mặt thể chất: Để nhìn thấy bất cứ điều gì lớn lao, người ta phải trở nên nhỏ bé về mặt thể chất. Thế giới của trẻ thơ luôn bao la. Đối với mỗi cậu bé, cha là người vĩ đại nhất trên đời, và người chú đứng bên cửa sổ, cao hơn cả cây sồi ngoài sân. Đứa trẻ nào cũng thích câu chuyện “Jack và cây đậu”. Cây đậu đối với một đứa trẻ thực ra cao tận trời; những người khổng lồ là sản phẩm của sự khiêm tốn. Một cậu bé có thể đặt mình lên cán chổi, và không lâu sau đó cậu tưởng tượng mình “bám lấy bờm huýt sáo của mọi cơn gió,” cưỡi trên những thảo nguyên gồ ghề của màu xanh.

Mọi bé gái đều thấy con búp bê của mình là một đứa trẻ rút ra từ bản năng làm mẹ sâu sắc của mình. Một cậu bé sẽ nhận được một món quà bằng những người lính thiếc. Chúng thực sự chỉ cao 6cm; nhưng một khi cậu bé đặt anh ta lên tấm thảm và xếp nó vào dàn trận chiến, anh ta nghe thấy tiếng súng máy liên hồi và ngửi thấy mùi chiến trận; màu đỏ của tấm thảm trở thành máu của ngọn lửa chiến đấu khi những cánh đồng anh túc biến thành Haceldamas máu. Đó là một cuộc chiến thực sự, cho đến khi anh ta trở thành một người đàn ông; sau khi anh ấy cuốn xếp, cất tất cả những người lính thiếc bé nhỏ của mình lên gác trần nhà với tất cả những điều tưởng tượng thời thơ ấu, và thế giới trở nên rất nhỏ bé. Khi anh ấy không còn nhỏ bé, thế giới của anh ấy thu nhỏ lại. Những người khổng lồ bắt đầu lùn đi, cán chổi và súng gỗ mất đi sự lãng mạn, những con búp bê không còn là những đứa trẻ cần sự quan tâm của mẹ. Những niềm vui lớn nhất của cuộc đời rời xa khi chúng bị cuốn đi.

Có nghĩa là gì khi là một đứa trẻ? Francis Thompson nói rằng điều đó có nghĩa là sống một cách ngắn gọn, coi mình là vua của không gian vô tận. “Điều đó có nghĩa là có thể biến quả bí ngô thành xe ngựa, chuột thành ngựa, và thu được bụi vàng khi chúng bay giữa các vì sao. Điều đó cũng có nghĩa là ngồi trong lòng Mẹ Thiên nhiên và bện mái tóc của bà ấy theo hàng nghìn cách cố ý để xem kiểu nào đẹp nhất với bà ấy.” Đó là ý nghĩa của việc trở thành một đứa trẻ.

Đưa luật pháp lên một tầm cao hơn. Nếu sự nhỏ bé về thể chất là điều kiện để nhìn thấy thế giới rộng lớn, thì sự nhỏ bé hay khiêm tốn về tinh thần là điều kiện để khám phá Chân lý và Tình yêu Vô tận. Không ai khám phá ra điều gì lớn lao trừ khi anh ta biến mình thành nhỏ bé. Nếu anh ta phóng đại bản ngã của mình đến vô tận, anh ta sẽ không học được gì, vì không có gì lớn hơn cái vô tận. Nếu anh ta hạ cái tôi của mình xuống con số không và không còn tự cao tự đại, thì anh ta sẽ khám phá ra mọi thứ đều lớn, thậm chí còn lớn hơn cả chính mình. Thế giới của anh ta bắt đầu trở nên vô tận. Để khám phá ra chân, thiện, mỹ và Thiên Chúa, con người phải rất khiêm tốn.

Nếu một hộp chứa đầy muối, nó không thể chứa thêm hạt tiêu. Nếu chúng ta tràn ngập tầm quan trọng của chính mình, thì chúng ta không bao giờ có thể lấp đầy thêm bất cứ điều gì từ bên ngoài chúng ta. Nếu một người nghĩ rằng anh ta biết mọi thứ, thì ngay cả Chúa cũng không thể dạy anh ta bất cứ điều gì.

Việc khám phá bất kỳ sự thật nào cũng đòi hỏi sự ngoan ngoãn, hoặc khả năng dạy dỗ. Ai nghĩ rằng mình biết tất cả thì không thể dạy được. Hãy để ý xem một nhà khoa học rất bình tĩnh và thụ động như thế nào trước thiên nhiên. Ông ta chỉ ngồi và nhìn vào thiên nhiên. Ông ta chờ đợi thiên nhiên nói cho ông ta biết quy luật của nó. Ông ta không nói, “Tôi biết quy luật tự nhiên, và tôi sẽ áp đặt quy luật của mình lên tự nhiên.” Thay vào đó, ông ta chờ đợi sự bộc lộ của tự nhiên.” Sự khiêm nhường của nhà khoa học trước thiên nhiên phải là thái độ của con người trước Thượng Đế, chờ đợi Thánh Ý của Ngài. Niềm tin đến từ việc nghe, điều đó cũng có nghĩa là nó đến từ việc trở thành một người biết lắng nghe, hoặc không nghĩ rằng mình là một người có tất cả sự thật bên trong.

       


Các bạn thân mến,

Bây giờ chúng ta tưởng tượng một tấm hình minh họa mà chúng ta thấy là mặt trời và tia sáng của nó. Có một người đàn ông đang đi khỏi mặt trời. Chú ý đến bóng đen đổ trước mặt anh ta. Tôi đã cho anh ta một cái đầu to, bởi vì anh ta tự cao tự đại và tin rằng anh ta cũng lớn như cái bóng của mình, đó chỉ là một bản ngã ảo, không phải là bản ngã thực. Hãy để mặt trời tượng trưng cho Thiên Chúa và Ánh sáng Chân lý của Ngài. Bao lâu chúng ta bước xa Chúa, chúng ta tạo ra bóng tối tâm lý. Chúng ta tin rằng bản thân khác với những gì chúng ta thật sự là. Nhưng hãy lưu ý những khác biệt khi chúng ta đi về phía mặt trời, hoặc Ánh sáng thiêng liêng; thì ảo mộng không bao giờ có thể bị nhầm lẫn với con người thật bởi vì nó ở phía sau chúng ta. Một khi chúng ta đặt mình trực tiếp dưới ánh mặt trời, chúng ta hoàn toàn bị Chân lý thiêng liêng chi phối; không có bóng tối nào cả, không có ảo ảnh, không có bóng đen sợ hãi, không có lo lắng về đêm; đúng hơn là một sự yên bình và tĩnh lặng tràn ngập tâm hồn. Khiêm tốn ngụ ý rằng mắt chúng ta nhận ra nhu cầu về ánh sáng, lý trí của chúng ta thừa nhận nhu cầu về đức tin, và toàn thể con người chúng ta là sự hướng dẫn của Luật pháp Vĩnh cửu của Thiên Chúa.

Đâu là sự khiêm nhường tương ứng với tính trẻ thơ? Khiêm tốn không phải là nô lệ, không phải là sẵn sàng bước tiếp, không căm ghét bản thân, không có tâm lý khinh thường bản thân, không muốn bị đặt vào thế bất lợi. Khiêm tốn là một đức tính cho chúng ta biết sự thật về chính mình, đó là cách chúng ta đứng, không phải đứng trước mặt người đời, nhưng trước mặt Thiên Chúa. Đó không phải là đánh giá thấp: một người cao sẽ không khiêm tốn nếu khi được khen về chiều cao của mình, anh ta nói: “Ồ! Không! Thật đấy, tôi chỉ cao có một mét tám mấy.” Một nữ ca sĩ nổi tiếng không hề khiêm tốn khi nói: “Ôi! Không! 'Tiền thù lao' của tôi thật gớm ghiếc”. Nhưng cô ấy khiêm tốn nếu cô ấy nói, “Cảm ơn, nhưng tôi nợ Chúa tất cả.”

Sự thật về bản thân chúng ta có thể bị phủ nhận theo hai cách: đánh giá quá cao và đánh giá thấp. Chúng ta đánh giá quá cao giá trị của mình khi nói, “Tôi là người công dân tốt hơn bất kỳ ai trong thành phố này.” Mặt khác, đôi khi có những người tự cho mình là ngu ngốc trong khi đó những người khác có thể nói rằng họ khôn ngoan. Tôi đã từng nghe một người luôn tự cho mình là ngu ngốc, người bạn của anh ta đã phản bác lại rằng: “Bạn có thực sự phải đề cập đến sự thật đó không?”

 

Mời nghe tiếp phần sau.
 

ĐỜI ĐÁNG SỐNG XXII
SỰ VÔ HẠN CỦA BÉ NHỎ Phần II

tbd 170624a

 

Các bạn thân mến,

Khiêm nhường trong tình yêu thương có nghĩa là nghĩ cho người khác hơn mình. Một ưu điểm của điều này là nó cho chúng ta một số ví dụ để bắt chước. Mặt khác, sự kiêu ngạo đôi khi tìm kiếm vị trí đầu tiên mà những người khác có thể nói, “Ồ! Thật vĩ đại!” Kiêu ngạo cũng vậy, khéo léo chiếm vị trí cuối cùng mà người khác có thể nói, “Thật là khiêm tốn”.

Tại sao người ăn xin luôn sử dụng cốc thiếc? Đó là bởi vì chúng thu hút sự phù phiếm của người tặng, những người thích nghe tiếng leng keng của đồng xu trong cốc. Trong các nhà thờ, chúng ta luôn sử dụng những chiếc giỏ quyên góp có đáy bằng vải nhung, vì mọi người tránh gây ồn ào khi họ đóng góp, nhưng hãy để một mình Chúa biết điều đó.

Sự kiêu ngạo thậm chí còn xâm nhập vào những người được gọi là “ngoan đạo”, những người khoe khoang về lòng mộ đạo của họ. Tôi đã từng nghe một câu chuyện rất thú vị về Cha Vaughn. Cha Vaughn là một nhà thuyết giáo vĩ đại của thế hệ trước ở Anh. Một ngày nọ, ngài đang ở trên một chiếc xe buýt ở London, đang đọc “Kinh nhật tụng” của mình. “Kinh nhật tụng” là một cuốn sách về lòng sùng kính mà linh mục phải đọc hàng ngày, nó được tạo nên từ hầu hết các phần tuyển chọn từ Cựu Ước và Tân Ước, cuộc đời của các thánh, thánh ca và lời cầu nguyện. Mất khoảng một giờ mỗi ngày để hoàn thành nghĩa vụ.

Cha Vaughn đang đọc Kinh nhật tụng trên xe buýt Luân Đôn, và một người nào đó ngồi gần ngài hét lên để mọi người cùng nghe: “Hãy nhìn đây! Đây là Cha Vaughn vĩ đại, người đã lên xe buýt Luân Đôn, lấy ra một cuốn sách cầu nguyện, và đang cầu nguyện để mọi người chú ý và nghĩ rằng mình tốt”.

Người đàn ông tiếp tục: “Khi tôi cầu nguyện, tôi tuân theo mệnh lệnh của Kinh thánh. Tôi đóng cửa, đi vào phòng riêng và cầu nguyện một mình với Đức Chúa Cha.”

Cha Vaughn trả lời, “Và sau đó bạn lên một chiếc xe buýt ở Luân Đôn và kể cho cả thế giới biết về điều đó.”

Người chơi gôn cũng vậy, đầy kiêu hãnh đập nát cây gậy của anh ta và nói, “Đó là một cú đánh tệ hại.” Điều đó có nghĩa là “Đây thực sự không phải là lối chơi bình thường của tôi”. Một người chơi gôn nói, “Tôi đã không chơi lối chơi bình thường của mình trong ba mươi năm.”

Sự chỉ trích là một thành quả khác của niềm tự hào. Những người rất tự hào thường có nhiều điều sai trái với họ bên trong, chẳng hạn như ích kỷ và tự phụ. Kết quả là lương tâm của họ cắn rứt vì cảm giác tội lỗi ngập chìm trong họ mà họ từ chối đối mặt. Thay vì chỉ trích bản thân, điều mà họ đáng lý phải làm, họ lại phóng chiếu những lời chỉ trích đó cho người khác. Họ sửa đổi người khác thay vì phải sửa đổi chính mình, vạch cái dằm trong mắt người mà không thấy cái xà trong mắt mình. Tại sao có quá nhiều tờ báo chuyên về những câu chuyện giết người, cướp của, hiếp dâm, ngoại tình, và bất trung? Bởi vì khi nghe những người khác đọc về một vụ giết người hay một vụ cướp, họ nói, “Tôi không tệ đến thế; thực sự tôi rất tốt.” Họ thiết lập sự so sánh và tự an ủi mình tốt hơn nhiều so với những người hàng xóm của họ.

Nhà bình luận nổi tiếng Walter Winchell đã từng an ủi một nạn nhân của sự chỉ trích và vu khống bằng câu nói: “Hãy nhớ rằng sẽ không ai vượt lên được bạn chừng nào anh ta còn đá bạn vào lưng.” Đó là một điều không thể về mặt vật lý.

Các bạn thân mến,

Tính kiêu ngạo thường phủ nhận trách nhiệm cá nhân khi làm sai. Hầu hết mọi người phủ nhận họ là tội nhân. Bi kịch của điều này khiến họ không bao giờ cảm thấy mình cần một Đấng Cứu Rỗi. Người mù phủ nhận mình mù không bao giờ muốn thấy. Tôi nghe nói về hai nhân viên xã hội đã từ chối là tội lỗi cá nhân. Họ đang thảo luận về một tên tội phạm, và một trong số họ thừa nhận, “Tôi biết anh ta phạm tội giết người và cướp ngân hàng, nhưng hãy nhớ rằng, anh ta là một đứa trẻ mồ côi.”

 Người nhân viên xã hội kia nói, “Vâng, nhưng anh ấy là một đứa trẻ mồ côi, vì anh ấy đã bắn cha mẹ mình lúc lên chín tuổi.”

Nhân viên xã hội đầu tiên trả lời: “Tôi biết điều đó, nhưng anh ta làm vậy để tự vệ.”

Vị thần hiện đại có thể là bản ngã hoặc chính mình. Đây là chủ nghĩa vô thần. Kiêu ngạo là tự ái thái quá, là sự đề cao hoàn cảnh và cái tôi tương đối thành cái tuyệt đối. Nó cố gắng thỏa mãn cơn khát cái vô hạn bằng cách cho cái hữu hạn của chính mình một ảo tưởng về thần thánh. Ở một số người, niềm kiêu hãnh làm mù quáng bản thân trước sự yếu đuối của nó và trở thành niềm kiêu hãnh “nóng bỏng”; ở những người khác, nó nhận ra điểm yếu của chính mình và khắc phục nó bằng cách tự đề cao bản thân trở thành niềm kiêu hãnh “lạnh lùng”. Sự kiêu ngạo giết chết sự ngoan ngoãn và khiến một người không bao giờ được Chúa giúp đỡ. Kiến thức hạn chế của tâm trí nhỏ bé giả vờ là cuối cùng và tuyệt đối. Đối mặt với những trí tuệ khác, nó dùng đến hai kỹ thuật, hoặc là kỹ thuật toàn tri, nhờ đó nó cố gắng thuyết phục người khác rằng nó biết bao nhiêu, hoặc kỹ thuật vô tri, cố gắng thuyết phục người khác rằng họ biết rất ít. Khi niềm tự hào như vậy là vô thức, nó trở nên gần như không thể chữa được, vì nó đồng nhất sự thật với sự thật chính nó. Kiêu ngạo là thừa nhận sự yếu đuối; nó thầm sợ mọi sự cạnh tranh và khiếp sợ mọi đối thủ. Nó hiếm khi được chữa khỏi khi bản thân người đó thẳng đứng - tức là khỏe mạnh và thịnh vượng; nhưng chữa được khi người bệnh ngang ngược, vỡ mộng. Đó là lý do tại sao thảm họa là cần thiết trong thời đại kiêu hãnh để đưa con người trở lại với Chúa và cứu rỗi linh hồn họ.

Các bạn thân mến,

Bạn đã bao giờ nghĩ về hành động khiêm tốn vĩ đại nhất mà thế giới này từng biết chưa? Một phép loại suy có thể giúp chúng ta hiểu nó. Giả sử bạn cảm thấy buồn phiền vì cách chó bị đối xử, bị người lạ đánh đập, bị bỏ đói và bị đuổi khỏi một nhóm người.

Để dạy loài người yêu chó, hãy giả sử thêm rằng bạn trút bỏ thân xác và đặt linh hồn mình vào thân xác của một con chó. Điều đó có nghĩa là bên trong cơ thể của một con chó là một trí tuệ có khả năng nhận biết Chúa và một ý chí có khả năng yêu mến Ngài. Giả sử rằng khi bạn mang hình dạng và thói quen của một con chó, bạn quyết tâm không bao giờ vượt qua giới hạn của cơ thể động vật đó. Mặc dù bạn có một tâm trí có thể quét qua vô hạn, nhưng bạn sẽ không bao giờ nói, bạn sẽ không thốt ra một lời nào mà chỉ giới hạn bản thân trong tiếng sủa. Mặc dù bạn là một nghệ sĩ, nhưng bạn sẽ không sử dụng bút lông để sáng tạo. Thứ hai, giả sử bạn quyết định chỉ phục tùng sự đồng hành của những con chó khác, chia sẻ cuộc sống của chúng chỉ với nỗ lực cố gắng giúp đỡ chúng nhờ trí tuệ siêu việt của bạn. Đó thực sự sẽ là một hành động khiêm tốn và nhục nhã, đặc biệt nếu bạn đã chết để bảo vệ con vật mà bạn ôm ấp để cứu.

Điều đó cho chúng ta một ý tưởng mờ nhạt về một điều gì đó đã thực sự xảy ra. Hãy nghĩ về việc Thiên Chúa trở thành con người. Giả sử trước tiên Ngài mang lấy bản chất con người giống như bản chất của chúng ta về mọi mặt, ngoại trừ tội lỗi. Khi làm như vậy, Ngài tự đặt mình vào hai giới hạn. Mặc dù Ngài là Ngôi Lời, nhưng Ngài phán bằng lời; mặc dù Ngài có một Tâm trí bao trùm cõi vĩnh hằng, nhưng Ngài đã chọn nói bằng ngôn ngữ đần độn mà trí tuệ con người có thể hiểu được. Không chỉ vậy, thiết tường xa hơn rằng, vì Ngài mang hình hài con người nên Ngài sẽ không từ bỏ tình bạn với loài người mà sẽ trở thành nạn nhân của sự ngược đãi, hiểu lầm, khinh bỉ và tàn ác của họ. Đó thực sự sẽ là sự sỉ nhục. Nếu bạn nghĩ rằng linh hồn con người nhập vào cơ thể của một con vật sẽ là một điều nhục nhã, thì bạn nghĩ sẽ như thế nào nếu một vị Thiên Chúa Vô hạn hạ mình xuống hình dạng con người? Điều đó đã thực sự xảy ra, và đó là ý nghĩa của Hài Nhi trong máng cỏ Bê-lem.

Các bạn thân mến,

Bạn nghĩ thế nào về một Thiên Chúa vô hạn đã khiêm tốn hạ mình xuống làm thân phận con người, trở thành một người như chúng ta và chết để cứu thoát chúng ta, để cho chúng ta được sống và sống dồi dào, chúng ta trở thành những đứa trẻ nhỏ theo nghĩa tâm linh, và thế giới trở nên quá rộng lớn, quá lãng mạn, quá bí ẩn từ trái tim khiêm tốn đến kỳ diệu của Ngài.

 

 

Tạm biệt các bạn.

Phaolô Ngô Suốt

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây