12 Tháng Năm
Danh Dự cho Ai?

Văn sĩ Pháp Alexandre Piron qua đời năm 1773, thường có thói quen đi dạo trong khu rừng Boulogne giữa thủ đô Paris. Một ngày nọ, ông ngồi nghỉ trên một ghế đá tựa vào một bức tường.
Chỉ một lát sau, ông ngạc nhiên vô cùng, vì trong đám đông những người đang đi dạo trong khu rừng, một vài người đến gần ông ngả nón chào. Cũng có một vài người bái cả gối nữa. Nhà văn mỉm cười đáp lễ cảm tình mà khách qua lại dành cho ông. Ông không ngờ rằng ông được nhiều người mộ mến đến như thế. Ông mong sao một số bạn bè trong văn giới chứng kiến được cảnh tượng này để thấy được vinh quang mà ông đã đạt được…
Nhà văn đang say với bả vinh hoa thì chợt trong đám người đang bái chào ông, một bà lão để lộ một thái độ khác thường. Cũng giống như mọi người khác, bà lão cúi chào, rồi tiến đến gần ghế đá. Bà thì thầm nói trong miệng mà nhà văn không hiểu được, rồi ngước mắt nhìn lên cao. Ngạc nhiên trước cử chỉ khác thường của bà lão, nhà văn cũng đưa mắt nhìn lên cao ở phía trên tường. Lúc bấy giờ ông mới khám phá ra rằng trên đầu ông có một tượng thánh giá… Thì ra, những người đi dạo trong khu rừng Boulogne này dừng lại không phải để tỏ lòng mộ mến đối với ông, mà chính là tỏ lòng cung kính đối với Chúa Giêsu trên thập giá.
Hổ thẹn vì sự khám phá ấy, Alexandre Piron đứng dậy bỏ đi nơi khác.
Sở dĩ Chúa Giêsu đã có thái độ gay gắt với những người biệt phái giả hình, là bởi vì họ muốn tiếm đoạt chính vinh dự của Thiên Chúa. Họ cũng giống như văn sĩ Alexander Piron trong câu chuyện trên đây: người ta đến bái chào Chúa Giêsu trên thập giá, nhưng ông lại muốn dành cho mình vinh dự ấy. Những người biệt phái giả hình cũng giống như con lừa mà Chúa Giêsu dùng để cỡi vào thành Giêrusalem. Giữa những tiếng reo hò dân chúng dành cho Chúa Giêsu, con lừa cứ nghĩ rằng nó là một anh hùng oai phong lẫm liệt…
Khao khát danh vọng, quyền bính là đam mê chung của mọi người. Ai cũng thích xuất hiện trước công chúng, ai cũng thích được người đời ca tụng, ai cũng thích được phục vụ. Một cách nào đó, người tham vọng không những dùng người khác như bàn đạp, mà còn tước đoạt chính vinh quang của Chúa.
Chúa Giêsu là con người đã sống trọn vẹn cho tha nhân và do đó cũng quy mọi vinh dự về cho Thiên Chúa. Thánh Phaolô nói với chúng ta rằng: là Thiên Chúa, ngài đã không đòi cho được đồng hàng với Thiên Chúa, nhưng đã huỷ bỏ mình đi để mặc lấy thân phận con người và vâng phục cho đến chết.
Chúa Giêsu đã vạch ra cho chúng ta con đường đích thực để sống trọn vẹn ơn gọi làm người: đó là sống cho Thiên Chúa. Chỉ khi nào con người sống cho Thiên Chúa, thuộc về Thiên Chúa trong tất cả mọi sự, con người mới đạt được chính cùng đích của mình. Sống cho Thiên Chúa là luôn tìm kiếm thánh ý của Ngài, là hoạt động cho vinh quang của Ngài, là trở thành khí cụ trong bàn tay của Ngài…
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Tâm tình cuối tháng Các Linh Hồn
Lời Chúa THỨ TƯ TUẦN 1 MÙA VỌNG
Thánh Lễ tại “Volkswagen Arena”, Istanbul
Thánh Đường vào đêm
Bàn tiệc chẳng dành riêng ai.
Lịch mục vụ tháng 12.2025 của Đức Giám Mục
Chút tâm tình về cha cố Anrê Trần Xuân Cương
CÁO PHÓ: Linh mục Anrê Trần Xuân Cương
Tâm tình Mục tử của Giám mục GP Phú Cường
Cuộc "Đại Hành Hương Hy Vọng" -Ngày thứ 2
Hãy sẵn sàng (Mt 24, 37- 44)
Lời Chúa THỨ BA TUẦN I MÙA VỌNG
Hãy nhớ… tỉnh thức và sẵn sàng
DANH MỤC VUI HỌC THÁNH KINH
Niềm Hy Vọng: Ngày Chúa Đến
VHTK Thánh Gioan Đamas LM Tiến Sĩ, ngày 04.12
VHTK Thánh Phanxicô Xaviê, ngày 03.12
277 Câu Trắc Nghiệm GIÁO LÝ DỰ TÒNG
Nghi thức lễ Gia Tiên
Thánh lễ Truyền chức Linh Mục -2023
Khai mạc Hội nghị thường niên kỳ I/2023
Biên bản Hội nghị thường niên kỳ I/2023
Tân linh mục Phêrô Nguyễn Tiến Đạt: Thánh lễ tạ ơn
Vui Học Giáo Lý 531 Câu Trắc Nghiệm XƯNG TỘI & RƯỚC LỄ 1
Việt Nam và Tòa Thánh ký kết Thỏa thuận
Giáo xứ Phúc Lộc -Mừng lễ Thánh Đa Minh
Giáo xứ Phúc Lộc: Lễ Chúa Ba Ngôi