30 Tháng Năm
Một chỗ khủng khiếp

Câu chuyện xảy ra tại một nhà giam bên Liên Xô. Một cựu tù nhân, bà Arsenjeff, thuật lại một kinh nghiệm mắt thấy tai nghe diễn ra tại đó, nơi bà gọi là “Một chỗ khủng khiếp” như sau: Một buổi chiều kia, một cô gái trẻ cùng bị giam với chúng tôi kề miệng vào tai tôi khẽ nói: chị biết mai là ngày gì không? Rồi không đợi tôi trả lời, cô ta nói tiếp: “mai là ngày lễ Phục sinh”.
Nghe nói thế, tôi tự hỏi: “Lễ Phục sinh đã đến rồi sao, lễ của niềm vui và hy vọng? Nhưng trong tù, niềm vui của chúng tôi đã héo úa và khô cằn. Còn niềm hy vọng…? Tôi đi lại trong phòng và không dám suy nghĩ tiếp.
Bỗng một tiếng reo vang nổi lên pha tan bầu không khí nặng nề: “Đức Kitô đã sống lại!”. Tôi quay lại nhìn đôi mắt cô gái vừa cất tiếng tuyên xưng niềm tin và bắt gặp đôi mắt cô chiếu lên một ánh sáng long lanh huyền diệu. Cùng lúc ấy, từ mọi phía của những phòng giam khác vang lên câu trả lời: “Ngài đã sống lại thật”.
Quá sửng sốt, các nhân viên trại giam trở nên bất động, như những tượng gỗ. Có lẽ trong tâm trí, họ giận dữ lên án một diễn tiến không bao giờ xảy ra tại đây. Sau một lúc yên lặng, tôi nghe tiếng giày nặng nề tiến đến gần phòng giam của chúng tôi. Rồi cửa phòng được mở tung. Hai nhân viên giận dữ hỏi ai đã xướng câu mê tín dị đoan và hùng hổ túm lấy cô gái, lôi cô ta sền sệt ra khỏi phòng.
Một tuần lễ sau, cô ta được thả về phòng giam, mặt cô ta xanh xao, người gầy đi thấy rõ. Qua tuần lễ Phục sinh, người ta đã biệt giam cô vào một phòng không có lò sưởi, để cái lạnh thấu xương và cơn đói hành hạ thân thể một con người họ cho là cuồng tín. Sau khi nằm yên tại một góc phòng hồi lâu, cô ta vẫy tay gọi tôi lại thều thào: “Dù sao tôi cũng đã tuyên xưng niềm tin vào sự Phục sinh trong trại giam. Những cái khác không quan trọng gì cho lắm”. Nói xong cô cố gắng mỉm cười và tôi thấy ánh mắt cô vẫn loé sáng lên như dạo nào.
Được dịp tuyên xưng niềm tin Phục sinh cách đặc biệt như cô gái trên thật hiếm hoi. Nhưng mẫu gương can đảm của cô phải nhắc nhở chúng ta cố gắng thực thi lời nguyện chúng ta luôn cùng nhau xướng lên sau những lời truyền phép: “Chúng con loan truyền việc Chúa chịu chết và tuyên xưng việc Chúa sống lại, cho đến khi Chúa lại đến”.
Tuyên xưng việc Chúa sống lại bằng cách hiểu rõ ý nghĩa và giá trị của sự chết, của những đau khổ, của những vấn đề khó khăn. Cuộc sống của chúng ta không chỉ đóng khung và chấm hết tại đó. Nhưng người mang niềm tin phục sinh phải chiến đấu để vượt qua, để lướt thắng những khó khăn, hạn chế những đau khổ, những sự dữ, những tội lỗi, để phát huy cuộc sống mới của những tạo vật được tái sinh nhờ cái chết và cuộc phục sinh của Chúa Kitô.
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Tâm tình cuối tháng Các Linh Hồn
Lời Chúa THỨ TƯ TUẦN 1 MÙA VỌNG
Thánh Lễ tại “Volkswagen Arena”, Istanbul
Thánh Đường vào đêm
Bàn tiệc chẳng dành riêng ai.
Lịch mục vụ tháng 12.2025 của Đức Giám Mục
Chút tâm tình về cha cố Anrê Trần Xuân Cương
CÁO PHÓ: Linh mục Anrê Trần Xuân Cương
Tâm tình Mục tử của Giám mục GP Phú Cường
Cuộc "Đại Hành Hương Hy Vọng" -Ngày thứ 2
Hãy sẵn sàng (Mt 24, 37- 44)
Lời Chúa THỨ BA TUẦN I MÙA VỌNG
Hãy nhớ… tỉnh thức và sẵn sàng
DANH MỤC VUI HỌC THÁNH KINH
Niềm Hy Vọng: Ngày Chúa Đến
VHTK Thánh Gioan Đamas LM Tiến Sĩ, ngày 04.12
VHTK Thánh Phanxicô Xaviê, ngày 03.12
277 Câu Trắc Nghiệm GIÁO LÝ DỰ TÒNG
Nghi thức lễ Gia Tiên
Thánh lễ Truyền chức Linh Mục -2023
Khai mạc Hội nghị thường niên kỳ I/2023
Biên bản Hội nghị thường niên kỳ I/2023
Tân linh mục Phêrô Nguyễn Tiến Đạt: Thánh lễ tạ ơn
Vui Học Giáo Lý 531 Câu Trắc Nghiệm XƯNG TỘI & RƯỚC LỄ 1
Việt Nam và Tòa Thánh ký kết Thỏa thuận
Giáo xứ Phúc Lộc -Mừng lễ Thánh Đa Minh
Giáo xứ Phúc Lộc: Lễ Chúa Ba Ngôi