Chúa Nhật III Phục Sinh – Năm A
Mời Chúa ở lại với chúng con

“Đức Giê-su Ki-tô từ trong cõi chết, Ngài đã Phục Sinh. Sự kiện này là nền tảng cốt lõi của đức tin Kitô giáo, khẳng định Người là Con Thiên Chúa, Đấng đã chịu chết, được mai táng và sống lại ngày thứ ba theo Kinh Thánh.” (nguồn: internet).
Vâng, đó là trung tâm điểm đức tin Ki-tô giáo. Là một người Ki-tô hữu, mỗi thánh lễ vào ngày Chúa Nhật, chúng ta tuyên xưng, Đức Giê-su: “Người chịu đóng đinh vào thập giá vì chúng ta, thời quan Phongxiô Philatô, Người chịu khổ hình và mai táng, ngày thứ ba Người sống lại như lời Thánh Kinh”.
Thế nhưng, với các môn đệ xưa thì không như thế. Chúa-Nhật-đầu-tiên, theo cách gọi của Kinh Thánh là “ngày thứ nhất trong tuần”, các ông mang tâm trạng lo lắng, sợ hãi, bồn chồn và hồi hộp.
Mang tâm trạng như thế, thế nên “Chúa Nhật” hôm đó, “nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do Thái”.
Tuy Kinh Thánh không nói đến, nhưng chúng ta có thể nghĩ rằng, tâm hồn các môn đệ “…như lá úa trong cơn mê chiều, nhiều cơn gió cuốn xoáy xoay trong hồn và cơn đau này vẫn còn đây.” Riêng Tôma, ông đã bỏ các bạn đồng môn “đi lang thang… mang (nỗi) buồn đi bốn phương trời.”
Ngoài ông Tôma, còn có hai người, có lẽ thuộc nhóm bảy mươi hai môn đệ, cũng đi-lang-thang… cũng mang-nỗi-buồn-đi… nhưng không đi-bốn-phương-trời, mà là đi về quê “cắm câu”.
Đây là một câu chuyện, một câu chuyện “đầy cảm xúc về hai môn đệ gặp Đức Giê-su Phục Sinh, trên con đường về quê nhà”. Câu chuyện này được ghi trong Tin Mừng thánh Luca. (x.Lc 24, 13-35).
**
Tin Mừng thánh Luca ghi lại rằng: “Cùng ngày hôm ấy, có hai người trong nhóm môn đệ đi đến một làng kia tên là Em-mau.”
Hai người môn đệ này là ai? Thưa, thánh Luca cho biết: “một trong hai người tên là Cơ-lê-ô-pát.” Như vậy, hai ông rất có thể thuộc nhóm bảy mươi hai, một nhóm đã được Đức Giê-su “chọn thêm”, chọn thêm để “sai các ông cứ từng hai người đi trước Người, đến các thành và các nơi mà chính Người sẽ tới.”
Nhóm bảy mươi hai đã được sai đi với lời dặn dò rằng, hãy nói cho mọi người biết: “Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần” (Lc 10, 9).
Triều-Đại-Thiên-Chúa-đã-đến-gần là một ước mơ lớn đối với các ông. Các ông từng ước mơ rằng, Thầy Giê-su sẽ xây dựng một Triều Đại Mới, một Triều Đại sẽ đem lại cho Israel, cho gia đình, cho mọi người thoát khỏi ách thống trị của đế quốc Roma.
Vì thế, ba năm theo Thầy Giê-su cũng là ba năm các ông mong đợi cho “Triều Đại” ấy mau đến. Hy vọng một khi Triều-Đại-Thầy đến, tệ lắm các ông cũng được một chức vụ gì đó trong Triều Đại của Thầy mình.
Thật đáng tiếc! Sự việc lại không như mong muốn. Thê thảm quá! Thật không thể hiểu nổi, một người đầy quyền năng như “sư phụ”, cho người chết sống lại, thế mà lại bị giết chết bởi các thượng tế và kinh sư, chỉ là lũ phàm nhân.
Bước qua ngày thứ ba rồi. Ngày Thầy Giê-su sẽ sống lại, như lời Thầy tuyên bố, sao chưa thấy ứng nghiệm! Thế là “mộng vàng tan mây”!
Mang tâm trạng “chẳng còn chi… chẳng còn chi… ngoài con tim héo”, hai người môn đệ, với “vẻ mặt buồn rầu”, với trái tim khắc khoải sầu thương “về những sự việc vừa mới xảy ra” cho Thầy Giêsu, hai ông “nhọc nhằn lê gót chân buồn” đi về Emmau. Con đường chỉ “chừng mười một cây số”, nhưng hai ông vẫn cảm thấy “như (sao) đường về quá xa.”
Đang chìm trong tâm trạng “nhớ nhớ buồn buồn với chán chường”, thì bất ngờ Đức Giê-su xuất hiện. Ngài “tiến đến gần và cùng đi với các ông” (Lc 24, 15).
“Chính Đức Giêsu”, thế mà các ông “không nhận ra Người”. Thôi kệ! Cũng chẳng sao! Thêm người thêm vui. Thế là, đường về Em-mau, bây giờ người ta thấy có ba người.
Ba người, thì “một người đi với một người”, còn người kia, người kia “đi với nụ cười hắt hiu.” Ai cười hắt hiu? Thưa, ông Cơ-lê-ô-pát. Hôm ấy, sau khi Đức Giê-su hỏi hai ông: “Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau chuyện gì vậy?” Chuyện kể rằng: “Họ dừng lại vẻ mặt buồn rầu.”
Với vẻ mặt buồn rầu, ông Cơ-lê-ô-pát trả lời: “Chắc ông là người duy nhất trú ngụ tại Giê-ru-sa-lem mà không hay biết những chuyện đã xảy ra trong thành mấy bữa nay.” – Đức Giê-su hỏi: “Chuyện gì vậy?”
Như có lời nói: “Nỗi buồn càng dấu kín càng thêm buồn khổ”. Nay có ông bạn đồng hành muốn nghe nỗi buồn của mình, cớ sao không nói ra!
Thế là các ông nói: “Chuyện ông Giê-su Na-da-rét. Người là một ngôn sứ đầy uy thế trong việc làm cũng như lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân. Thế mà các thượng tế và thủ lãnh của chúng ta đã nộp Người để Người bị án tử hình và đã đóng đinh Người vào thập giá.” Ông-không-biết-sao?!
“Phần chúng tôi…” Cơ-lê-ô-pát với ánh mắt buồn-hiu-hắt-buồn, nói tiếp: “…trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Israel. Hơn nữa, những việc ấy xảy ra đến nay là ngày thứ ba rồi.”
Nhìn “ông bạn đường” không hẹn mà gặp, Cơ-lê-ô-pát tiếp tục kể lể: “Thật ra, cũng có mấy người đàn bà trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh ngạc. Các bà ấy ra mộ hồi sáng sớm, không thấy xác Người đâu cả, về còn nói là đã thấy thiên thần hiện ra và bảo rằng Người vẫn sống. Vài người trong nhóm chúng tôi đã ra mộ, và thấy sự việc y như các bà ấy nói, còn chính Người thì họ không thấy.”
Thấu hiểu nỗi buồn, thất vọng, nghi nan của hai môn đệ, Đức Giê-su cất tiếng nói: “Các anh chẳng hiểu gì cả! Lòng trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ! Nào Đấng Ki-tô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao?”.
Để cho hai môn đệ không còn chìm trong tâm trạng “nhắm mắt chỉ thấy một chân trời tím ngắt”, Đức Giê-su “bắt đầu từ ông Mô-sê và tất cả các ngôn sứ, Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh.”
Hôm ấy, khi gần tới làng hai môn đệ muốn đến, chuyện kể rằng: “Đức Giê-su làm như còn phải đi xa hơn nữa.” Thấy thế, hai môn đệ “nài ép Người” ở lại với họ. Họ nói: “Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều và ngày sắp tàn.”
Đức Giê-su đã ở lại với họ. Và rồi, khi đồng bàn với hai môn đệ, “Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng và bẻ ra trao cho họ. Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người”. Tiếc thay! Đức Giê-su, sau đó “Người lại biến mất”.
Sau vài giây phút “ra ngẩn vào ngơ”, hai môn đệ thì thầm với nhau: “Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao?”
Thế là, ngay lập tức, hai ông “quay trở lại Giê-ru-sa-lem gặp Nhóm Mười Một và các bạn hữu đang tụ họp tại đó.”
Nhóm Mười Một cho biết: “Chúa trỗi dậy thật rồi và đã hiện ra cho ông Si-môn.” Còn hai người môn đệ, họ “thuật lại những gì đã xảy ra dọc đường và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh” (x.Lc 24, 35).
***
Chúng ta vừa nghe lại câu chuyện “Đức Giê-su hiện ra với hai môn đệ trên đường Em-mau”. Vâng, đọc lại câu chuyện này, nói không sợ sai, đó là một câu chuyện vẫn còn tính thời sự đối với mỗi chúng ta, hôm nay.
Vẫn-còn-tính-thời-sự là bởi, cuộc đời mỗi chúng ta đang sống, đường đời mỗi chúng ta đang đi, “không phải lúc nào cũng chỉ có niềm vui, còn có cả sương mù và giá lạnh.” (Louis Evely).
Sẽ có lúc “sương mù” phủ kín đời ta. Sương mù đó, có thể là sự mất mát một người cha, một người mẹ, hay có thể là “một người em gái tôi thương”.
Sẽ có lúc “giá lạnh” hủy diệt hồn ta. Giá lạnh đó, có thể là, mới “Chiều hôm nao tiếng hát bay cao. Quỳ bên nhau trước Đấng Tối Cao. Hứa yêu nhau trao câu thề chung sống trọn đời”, nhưng chỉ vì một thoáng “đời buồn vui”, thế là “người ta lại bỏ con rồi, Chúa ơi!”
Sương mù và giá lạnh đó, còn có thể là một cơn hoạn nạn bởi thiên tai, một căn bệnh hiểm nghèo, một rủi ro trong kinh doanh, một thất bại trên tình trường.
Rất… rất nhiều sương mù và giá lạnh vây quanh cuộc đời ta, đeo bám suốt con đường đời ta đi.
Chúng ta sẽ làm gì? Chúng ta sẽ mang những nỗi buồn đó, những thất vọng đó, trên đôi vai mình “nhọc nhằn lê gót chân buồn đường dài!” Hay chúng ta sẽ trải lòng ra với Đức Giê-su!
Hai môn đệ trên đường Emmau, họ không dấu kín nỗi buồn, không chôn những thất vọng, trong tâm hồn mình. Họ trải lòng ra với Đức Giêsu. Và hơn hết, họ cùng đồng bàn với Ngài.
Với chúng ta hôm nay, cũng phải như thế! Sát thực nhất, đó là hãy đi đến nhà thờ, một con đường Em-mau mới, để “trò chuyện và bàn tán” với Đức Giê-su, để trải lòng ra với Ngài.
Đến nhà thờ, vị Linh Mục như là hiện thân của Đức Giêsu Phục Sinh, ngài sẽ “giải thích Kinh Thánh” cho chúng ta nghe, qua bài giảng trong Thánh lễ. Đừng quên, lòng-hai-môn-đệ-đã-bừng-cháy-lên sau khi hai ông đã được nghe Đức Giêsu Phục Sinh “nói chuyện và giải thích Kinh Thánh”.
Đến nhà thờ, nơi đó, chúng ta có thể nhận ra Đức Giê-su qua Bàn Tiệc Thánh Thể, một “Bàn Tiệc” kiện toàn cho đức tin, đức cậy và đức mến. Hãy nhớ rằng, nhờ bàn tiệc đó, hai môn đệ trên đường Emmau “đã nhận ra Chúa thể nào khi Người bẻ bánh” (Lc 24,…35).
Thưa quý vị, giữa cuộc đời này, có ai mà không từng rơi lệ! Có ai mà không một lần nức nở thở than: “Nhắm mắt ôi sao nửa hồn bỗng thương đau”! Có ai mà không hơn một lần: “Khóc lẻ loi một mình”!
Đừng thất vọng! Chúa Giê-su của làng Emmau vẫn đang đồng hành với chúng ta. Có Ngài “tiến bước theo ngay bên”, cuộc sống của chúng ta sẽ trở nên tốt lành.
Muốn được vậy, chúng ta hãy lớn tiếng nguyện cầu, lời nguyện rằng: “Mời ông ở lại với chúng tôi”. (Lc 24, 29).
Vâng, chúng ta hãy cầu nguyện rằng: Mời Chúa ở lại với chúng con.
Petrus.tran
Những tin cũ hơn
Cái nhìn tổng quát về Giáo hội Việt Nam
Mời Chúa ở lại với chúng con
Lời Xin Vâng Trước Ngưỡng Cửa Vĩnh Hằng
EMMAU
Ad Limina 2026: Hiệp thông và Cầu nguyện
Lướt trên ngọn sóng AI
Con đường Emmau vẫn còn đó
CN 3 PS A- 5 phút Lời Chúa với Thiếu Nhi
Hội Thảo Giáo Dục Mầm Non
Tông du Camerun: THÁNH LỄ tại SVĐ “Japoma”
Tìm em câu ví sông lam
Giữa đời biển động,
SNTM Chúa Nhật thứ 3 Phục Sinh -Năm A
Lịch Chầu lượt Chúa Nhật Chúa Chiên Lành
Tiếng gọi giữa đêm đen và sóng cả
Hành trình Emmau (Chúa Nhật III Phục Sinh)
Chầu Thánh Thể Chúa nhật 3 Phục sinh Năm A
[Trực tiếp] Tông du Camerun (16/4)
277 Câu Trắc Nghiệm GIÁO LÝ DỰ TÒNG
Nghi thức lễ Gia Tiên
Thánh lễ Truyền chức Linh Mục -2023
Vui Học Giáo Lý 531 Câu Trắc Nghiệm XƯNG TỘI & RƯỚC LỄ 1
Khai mạc Hội nghị thường niên kỳ I/2023
Biên bản Hội nghị thường niên kỳ I/2023
Tân linh mục Phêrô Nguyễn Tiến Đạt: Thánh lễ tạ ơn
Việt Nam và Tòa Thánh ký kết Thỏa thuận
Giáo xứ Phúc Lộc -Mừng lễ Thánh Đa Minh
Giáo xứ Phúc Lộc: Lễ Chúa Ba Ngôi