TIN MỪNG CHÚA NHẬT - LỄ TRỌNG

Chúa Nhật XXII Thường Niên -Năm C

“Hễ ai nhắc mình lên, sẽ phải hạ xuống, và ai hạ mình xuống, sẽ được nhắc lên”. (Lc 14,1.7-14)
Đọc các tin khác ➥
TÌM KIẾM

Hãy thể hiện, sự tự hạ mình

Thứ bảy - 30/08/2025 08:46 | Tác giả bài viết: Petrus.tran |   31
“Phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống, còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên” (Lc 14, 11).

Chúa Nhật XXII – TN – C
Hãy thể hiện, sự tự hạ mình…

SnTM 300825a


Khiêm nhường nghĩa là gì? Thưa, có nghĩa là “không kiêu căng, tự mãn, phô trương hay tự cho mình hơn người khác.” Còn nhún nhường thì sao! Thưa, có nghĩa là “tỏ ra khiêm tốn, nhã nhặn, sẵn sàng hạ thấp mình một chút trong giao tiếp hoặc khi nhận thức về sự hơn kém với người khác. Điều này thể hiện sự tôn trọng đối với người khác và thường đi kèm với sự tự tin, thay vì sợ hãi hay yếu đuối”. (nguồn: internet).

Nhắc đến khiêm nhường hay nhún nhường, nói không sợ sai, nó là điều chúng ta thường thấy nơi người quân tử. Ông Lưu Bị trong truyện Tam Quốc Chí, như một điển hình cho con người đó.

Truyện Tam quốc kể rằng: Ông Lưu Bị ba lần tìm đến nhà Khổng Minh. Sách sử gọi là “tam cố thảo lư”. Lần thứ nhất: Khổng Minh đi vắng. Lần thứ hai: viện cớ đang bận việc. Lưu Bị kiên nhẫn đến lần thứ ba, lúc này Khổng Minh mới tiếp kiến và trình bày Long Trung đối sách (kế hoạch chiến lược để gây dựng cơ nghiệp).

Dù là một vị lãnh chúa, mang trong mình dòng máu hoàng tộc, nhưng Lưu Bị không ngại hạ mình đến cầu kiến, đủ để nói lên sự nhún nhường và tôn trọng đối với Khổng Minh.

Khiêm nhường hay nhún nhường, nói chung đều là “nhường”. Đó… đó là điều Đức Giê-su hoan nghênh. Đã có lần Ngài lên tiếng kêu gọi: “Anh em… hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường.” (Mt 11, …29).

Đặc biệt hơn, một lần nọ, Đức Giê-su đã dùng một dụ ngôn, như để diễn đạt một cách rõ ràng rằng, khiêm nhường chính là hạ-thấp-mình-một-chút, chỉ một chút thôi, trong giao tiếp hằng ngày. Vâng, câu chuyện này được ghi lại trong Tin Mừng thánh Luca. (Lc 14, 1, 7-14).

**
Theo Tin Mừng thánh Luca ghi lại: “Một ngày sa-bát kia, Đức Giê-su đến nhà một ông thủ lãnh nhóm Pha-ri-sêu để dùng bữa.”
Vâng, nói về ngày sa-bát, tưởng chúng ta nên biết: “Sau khi Chúa đưa dân Israel ra khỏi Ai Cập, Người đã dạy họ về ngày sabat, rằng: làm việc sáu ngày và nghỉ ngơi vào ngày thứ bảy. Sabat cũng là một trong Mười Điều Răn mà Chúa đã truyền lại trên núi Sinai.”

“Ngày Sa-bát bắt đầu từ lúc hoàng hôn ngày thứ Sáu, cho đến khi ba ngôi sao đầu tiên xuất hiện trên bầu trời đêm thứ Bảy trong lịch của người Do Thái. Vào tối thứ Sáu, họ đọc một lời cầu nguyện đặc biệt trên rượu trong một nghi lễ gọi là kiddush (thánh hóa).

Sau lễ Kiddush, Sabat được tổ chức bằng một bữa tiệc thịnh soạn. Có ba bữa ăn vào ngày Sabat. Một bữa vào tối thứ Sáu, một bữa vào ngày hôm sau, và một bữa nhỏ hơn vào cuối buổi chiều.” (nguồn: internet).

Đức Giê-su, hôm ấy, có lẽ Ngài tham dự bữa ăn vào ngày hôm sau. Và rồi, có một sự việc khiến Ngài đã phải lên tiếng. Chuyện là “khách dự tiệc cứ chọn cỗ nhất mà ngồi”.

“Cứ chọn”… có nghĩa là khách tự động tìm kiếm chỗ ngồi mà không cần tới người sắp xếp. Như vậy, “cỗ hai, cỗ ba” bỏ trống ư! Chẳng lẽ điều này không làm khó khăn cho ban tổ chức sao!

Trước hiện tượng phi lý này, Đức Giê-su đã lên tiếng. Hôm ấy, Ngài đã nói với họ dụ ngôn này: “Khi anh được mời đi ăn cưới, thì đừng ngồi vào cỗ nhất, kẻo lỡ có nhân vật nào quan trọng hơn anh cùng được mời, và rồi người đã mời cả anh lẫn nhân vật kia, phải đến nói với anh rằng: ‘xin ông nhường chỗ cho vị này’. Bấy giờ anh sẽ phải xấu hổ mà xuống ngồi chỗ cuối”.

Quá bẽ bàng! Phải không, thưa quý vị! Và, có lẽ… có lẽ không ai trong chúng ta muốn mình bị rơi vào tình trạng (ngượng ngùng) này!

Muốn vậy, dễ thôi! Hãy thực hiện lời Đức Giê-su dạy. Hôm ấy, Ngài có lời dạy rằng: “Khi anh được mời, thì hãy vào ngồi chỗ cuối, để cho người đã mời anh phải đến nói: ‘Xin mời ông bạn lên trên cho.’ Thế là anh sẽ được vinh dự trước mặt mọi người đồng bàn”.

Cuối cùng, Đức Giê-su có lời khuyến cáo mạnh mẽ, rằng: “Phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống, còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên” (Lc 14, 11).

***
Hôm ấy, Đức Giê-su không chỉ khuyến cáo những vị khách được mời đến dự tiệc mà còn hướng tới ngay cả kẻ-đã-mời-Ngài.

Vâng, cung cách tự-hạ-mình không nhất thiết là từ chối ngồi cỗ nhất, cỗ nhì. Nhưng, nó còn được thể hiện qua sự “hoàn thành công việc của (mình) một cách nhũn nhặn” Nói cách khác, đó là biết “khiêm tốn”.

Cho nên, hôm ấy, rất thẳng thắn, Đức Giê-su nói với kẻ đã mời Ngài, rằng: “Khi nào ông đãi khách ăn trưa hay ăn tối, thì đừng mời bạn bè, anh em hay bà con hàng xóm, hoặc láng giềng giàu có, kẻo họ cũng mời lại ông, và như thế ông được đáp lễ rồi. Trái lại, khi ông đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù. Họ không có gì đáp lễ, và như thế, ông mới thật có phúc, vì ông sẽ được đáp lễ trong ngày các kẻ lành sống lại” (x.Lc 14, 14).

Vâng, lời truyền dạy của Đức Giê-su cho ông-thủ-lãnh, rất phù hợp với lời Kinh Thánh đã được ghi lại năm xưa: “Càng làm lớn, con càng phải tự hạ, như thế, con sẽ được đẹp lòng Đức Chúa.”

Đức Giê-su không phải là kẻ “nói cho nhiều, rồi lại quên”. Ngài đã thể hiện sự “tự hạ mình” một cách ngoạn mục, nếu có thể được nói như thế!

Chuyện xảy ra trong bữa tiệc ly. Hôm ấy, chuyện được ghi lại rằng: “Người đứng dậy, rời bàn ăn, cởi áo ngoài ra, và lấy khăn mà thắt lưng. Rồi Đức Giêsu đổ nước vào chậu, bắt đầu rửa chân cho các môn đệ và lấy khăn thắt lưng mà lau” (Ga 13, 4-5).
“Thầy mà lại rửa chân cho con sao?” Ông Simon Phê-rô kinh ngạc nói như thế!

Thế nhưng, sự việc này chưa ăn thua gì! Điều đáng kinh ngạc hơn, đó là: Đức Giê-su: “vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân sống như người trần thế. Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự.” (x.Pl 2, 8).

****
Những điều Đức Giê-su truyền dạy với những vị khách được mời đến dự tiệc, cũng như kẻ-đã-mời-Ngài dự tiệc, phải chăng cũng là lời truyền dạy cho chúng ta, hôm nay!

Thưa, đúng vậy. Và, cái cách tự hạ mình đẹp nhất, mà chúng ta nên thực hiện, đó chính là từ bỏ cái tôi của mình. Từ bỏ cái tôi của mình, đức tính khiêm nhu sẽ hiện hữu trong con người chúng ta.

Quý vị có biết không? Khiêm nhu là một đức tính tốt đẹp. Khiêm nhu không kiêu căng, tự mãn. Người khiêm nhu biết kính nhường kẻ khác.

“Theo ý nghĩa truyền thống và thần học, khiêm nhu mang tính yếu đuối, nhưng người khiêm nhu chiến thắng cơn tức giận của mình, biết kiềm chế, biết điều chỉnh và điều khiển năng lực để làm điều tốt hơn điều xấu.” (nguồn: hddaminhthanhlinh).

Nếu chúng ta áp dụng những đức tính tốt đẹp nêu trên vào đời sống Giáo Hội, chúng ta sẽ có một Giáo Hội “Hiệp Nhất – Thánh Thiện”, như lòng Chúa mong ước.

Nếu chúng ta áp dụng những đức tính tốt đẹp nêu trên vào đời sống hằng ngày, lẽ nào chúng ta lại không tạo nên một cộng đồng “láng giềng thân thiết”, một gia đình “anh em hòa thuận” đặc biệt hơn cả, đó là: “vợ chồng ý hợp tâm đầu”!

Nhớ cho kỹ! Cả ba việc nêu trên: “Cả ba đều đẹp lòng ĐỨC CHÚA” (Hc 25, 1).

Đã là một Ki-tô hữu “đẹp lòng ĐỨC CHÚA”, tại sao không làm, nhỉ! Vâng, chúng ta hãy làm. Làm bằng cách: Hãy thể hiện, sự tự hạ mình.

Petrus.tran

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây