TIN MỪNG CHÚA NHẬT - LỄ TRỌNG

Chúa Nhật II Phục Sinh -Năm A

“Tám ngày sau Chúa Giêsu hiện đến”. (Ga 20,26)
Đọc các tin khác ➥
TÌM KIẾM

Bài Suy Niệm Chúa Nhật 2 Phục Sinh

Thứ bảy - 11/04/2026 05:09 | Tác giả bài viết: Vatican News |   59
Bài suy niệm của Cha Roberto Pasolini, nhà giảng thuyết của Phủ Giáo hoàng.
Bài Suy Niệm Chúa Nhật 2 Phục Sinh

BÀI SUY NIỆM CHÚA NHẬT II PHỤC SINH – CHÚA NHẬT LÒNG THƯƠNG XÓT
 

Bài suy niệm của Cha Roberto Pasolini, nhà giảng thuyết của Phủ Giáo hoàng.

“Nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín” (Ga 20,19), thánh sử Gioan viết, vào buổi chiều ngày hôm ấy, ngày mà Đấng chịu đóng đinh đã được quyền năng Thiên Chúa làm cho sống lại. Khi nỗi sợ hãi và thất vọng lan tràn giữa các môn đệ, “Đức Giêsu đến”, không phá tung cánh cửa nào, nhưng chỉ phá vỡ nhà tù của nỗi buồn bằng một lời chào đầy hòa giải:

“Bình an cho anh em!” (Ga 20,19).

Không dễ để ngay lập tức hòa nhịp với những tình cảm mà người khác dành cho chúng ta, nhất là khi những tình cảm ấy đẹp đẽ và bất ngờ. Vì thế, Chúa quyết định thêm vào lời nói một cử chỉ có thể khơi dậy niềm hy vọng và sự an tâm nơi nhóm môn đệ. Người không mang chút tinh thần trả thù nào, nhưng cho họ thấy “tay và cạnh sườn” (Ga 20,20), dấu tích của sự dữ đã phải chịu, nhưng trên hết là dấu chỉ hùng hồn của ơn tha thứ được trao ban. Một niềm vui bất ngờ, có sức sưởi ấm và lay động, bừng lên trong lòng các bạn hữu của Người: “Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa” (Ga 20,20).

Tuy nhiên, không phải ai cũng sẵn sàng bước vào bầu khí niềm vui ấy và hơi ấm của sự hiệp thông được tái lập với Chúa Phục Sinh: “Một người trong Nhóm Mười Hai, tên là Tô-ma, cũng gọi là Đi-đy-mô, không ở với các ông khi Đức Giê-su đến.” (Ga 20,24). Cuộc khủng hoảng của vị tông đồ này dường như ăn sâu trong con người ông, đến mức khiến ông không tin ngay cả trước sự hân hoan của các bạn đồng môn:

“Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin.” (Ga 20,25).

Thế nhưng, chính Tôma, tám ngày sau, lại là người tuyên xưng đức tin đẹp nhất, bỏ lại phía sau mọi dư âm của thất vọng và buồn sầu: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!” (Ga 20,28). Là người cuối cùng gặp Đấng Phục Sinh, Tôma lại là môn đệ đầu tiên hiểu rằng “niềm hy vọng sống động” (1 Pr 1,3) của lễ Phục Sinh không thể gặp gỡ một cách tùy tiện, ở bất cứ nơi nào và theo bất cứ cách nào. Chúa Giêsu không chỉ muốn được coi là đáng tin, nhưng còn muốn trở nên đáng tín nhiệm trước mắt chúng ta, để chúng ta khám phá “sự sống” mà chúng ta có thể nhận được “nhờ danh Người” (Ga 20,31).

Vì thế, Người đã thiết lập những thời điểm và hoàn cảnh, trong đó kinh nghiệm gặp gỡ ân sủng của Người trở nên khả thi cho mọi người. Chính phụng vụ của Hội Thánh không ngừng giáo dục chúng ta về điều này, với sự đơn sơ đáng kinh ngạc và sự trung thành đúng lúc của mình.

“Tám ngày sau”, Đức Giêsu lại đến giữa các môn đệ đang quy tụ, để dạy họ rằng từ nay, ân sủng của Người là một hồng ân có thể được đón nhận và kín múc trong bất cứ cộng đoàn nào tụ họp nhân danh Người. Không phải ở bất cứ đâu, không phải lúc nào chúng ta cũng được gặp Đấng Phục Sinh. Quả thật, Người tìm kiếm chúng ta, chờ đợi chúng ta, vạch ra những con đường dẫn đến với Người; Người đuổi theo chúng ta trong mọi hoàn cảnh của cuộc đời, nhất là khi chúng ta lạc lối. Nhưng đồng thời, Người cũng chờ đợi chúng ta cùng với anh chị em chia sẻ ký ức và niềm khao khát về sự hiện diện của Người, trở nên Hội Thánh, học cách cử hành các nghi thức và phụng vụ như những cơ hội “duy nhất” để đón nhận Thần Khí của Người, chứ không phải như những sự lặp lại mệt mỏi của những cử chỉ và lời nói không còn sức sống nội tâm.

Thật vậy, mọi tương quan yêu thương đều được nuôi dưỡng như thế. Không chỉ bằng sự tự phát đầy hấp dẫn và mê hoặc, nhưng còn bằng một nhịp điệu có trật tự và trung thành, phát xuất từ một con tim hạnh phúc vì đã chọn người kia. Một con tim biết đập mà không bị chậm lại bởi nuối tiếc hay mặc cảm tội lỗi.

Lễ Phục Sinh của Chúa dạy chúng ta rằng tình yêu không phải là điều có thể ứng biến, nhưng được xây dựng cách từ từ, qua những cử chỉ và lời nói được lặp lại theo thời gian, nhờ đó con người học cách chết đi cho chính mình, để trở nên “kiên trì” (Cv 2,46) trong sự quan tâm đến người khác và trong sự trung tín với chính con tim mình.

Chúa đã làm như thế với chúng ta: Người không ứng biến trong việc tỏ lộ tình yêu tận hiến cho con người, nhưng đã kiên nhẫn xây dựng điều ấy, tận dụng những cơ hội mà thời gian và lịch sử mang lại.

Cho đến hôm nay, Người vẫn trung thành với sự lựa chọn hiến thân ấy, một sự lựa chọn dành cho tất cả và mãi mãi. Người chờ đợi gặp chúng ta vào “ngày thứ tám” của mỗi tuần, nghĩa là trong mọi thời. Và Người trao cho chúng ta tự do để cũng làm như thế, nhằm mở rộng biên cương của Hội Thánh và không gian của sự phục sinh, nơi nam nữ có thể nhận ra nhau là anh chị em:

“Chúa cho cộng đoàn mỗi ngày có thêm những người được cứu độ.” (Cv 2,47).

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây