TIN MỪNG CHÚA NHẬT - LỄ TRỌNG

Chúa Nhật IV Thường Niên -Năm A

“Phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó”. (Mt 5,1-12a)
Đọc các tin khác ➥
TÌM KIẾM

Tám mối phúc - là phúc Chúa ban

Thứ bảy - 31/01/2026 03:07 | Tác giả bài viết: Petrus.tran |   56
“Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ. Phúc thay ai hiền lành, vì họ sẽ được Đất Hứa làm gia nghiệp.”

Chúa Nhật IV – TN – A
Tám mối phúc - là phúc Chúa ban

SnTM 310126a


Bạn có phải là một Ki-tô hữu? Nếu đã là một Ki-tô hữu, đã tin và theo Chúa, bạn có hạnh phúc, không? Vâng, câu trả lời có thể mỗi người mỗi khác. Có người sẽ nói có. Có người sẽ nói không.

Rất nhiều lý do nói có. Cũng có rất nhiều lý do nói không. Đức Giê-su - Ngài nói có.

Đức Giê-su nói có. Những ai tin và theo Chúa, có hạnh phúc. Và, hạnh phúc mà Ngài nói đến không phải là thứ hạnh phúc “đến từ những điều giản dị hàng ngày như: tình yêu thương, sức khỏe, các mối quan hệ tốt đẹp, hoặc thành tựu cá nhân v.v… chỉ có giá trị tương đối.”

Hạnh phúc mà Đức Giê-su nói đến, đó là “hạnh phúc Nước Trời - hạnh phúc được làm con Thiên Chúa”, một thứ hạnh phúc đích thực, một thứ hạnh phúc trường tồn, vĩnh cửu.

Và để có được “hạnh phúc Nước Trời - hạnh phúc được làm con Thiên Chúa”… Đức Giê-su, qua một bài giảng, đã có những lời truyền dạy, những lời truyền dạy chân tình, ngõ hầu giúp mọi người đạt được niềm hạnh phúc đó, một cách hiệu quả nhất.

Bài giảng này, ngày nay chúng ta gọi là “Bài giảng trên núi” và được ghi lại chi tiết trong Tin Mừng thánh Mát-thêu. (Mt 5, 1-12a).

**
Tin Mừng thánh Mát-thêu ghi lại như sau: “Thấy đám đông, Đức Giê-su lên núi, Người ngồi xuống, các môn đệ đến gần bên.” Vâng, chỉ có… chỉ có Thầy và trò.

Rồi, Đức Giê-su dạy họ, dạy rằng: “Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ. Phúc thay ai hiền lành, vì họ sẽ được Đất Hứa làm gia nghiệp.

Phúc thay ai sầu khổ, vì họ được Thiên Chúa ủi an. Phúc thay ai khát khao nên người công chính, vì họ sẽ được Thiên Chúa cho thỏa lòng.

Phúc thay ai xót thương người, vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương. Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch, vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa.

Phúc thay ai xây dựng hòa bình, vì họ sẽ được gọi là Con Thiên Chúa. Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính, vì Nước Trời là của họ.

Phúc cho anh em, khi vì Thầy mà bị người ta sỉ vả, bách hại, và vu khống đủ điều xấu xa. Anh em hãy vui mừng hớn hở, vì phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao.”

***
Những lời truyền dạy (nêu trên), nghe quen lắm, phải không, thưa quý vị! Đúng vậy, những lời truyền dạy này chính là nội dung bài kinh “Phúc Thật Tám Mối”, một bài kinh chúng ta vẫn đọc, mỗi ngày.

Chúng ta đọc mỗi ngày, nhưng… chúng ta có xem những lời truyền dạy này như là phương cách giúp chúng ta thừa hưởng “hạnh phúc Nước Trời - hạnh phúc được làm con Thiên Chúa”? Hay chúng ta phàn nàn rằng thì-là-mà những lời Đức Giê-su truyền dạy không thực tế!

Gandhi - Mahatma Gandhi không nghĩ như thế. Ông ta không phải là Kitô hữu, nhưng ông rất yêu mến và quý trọng những lời Đức Giê-su truyền dạy trong “Bài giảng trên núi.”

Bài giảng này, ông mô tả là “khiến tôi vô cùng sung sướng, mang lại cho tôi sự nâng đỡ và niềm vui tràn ngập.”

Ông Gandhi thêm lời nhận định: “Bài giảng ấy là toàn bộ Kitô giáo, thế nhưng những người xưng mình là Kitô hữu lại bỏ quên giáo huấn ấy, chạy theo quá nhiều những ham muốn và thỏa mãn vật chất.”

Vì thế, ông mời gọi các Kitô hữu “hãy sống xứng đáng với sứ điệp của Bài giảng trên núi”. (nguồn: internet).

Đúng vậy, đã là một Ki-tô hữu, chúng ta “hãy sống xứng đáng với sứ điệp của Bài giảng trên núi”.

Khuyên “nghèo khó”, không có nghĩa là Thiên Chúa cấm ta làm giàu. Giàu cũng là ơn phước Chúa ban, như Người đã ban cho các tổ phụ Apraham, Isaac và Giacop.

Thế nhưng, nếu giàu mà vẫn sống với một “tâm hồn nghèo khó”, chúng ta sẽ nhận ra: tiền bạc, quyền lực, danh vọng chỉ là những thứ phù phiếm, nay có mai mất. Sống, với một tâm-hồn-nghèo-khó, chúng ta sẽ nhận ra: “được cả thế gian mà mất linh hồn thì ích gì.”

Không có tâm-hồn-nghèo-khó, chúng ta sẽ dễ rơi vào tình trạng: “Của cải… ở đâu, lòng… cũng sẽ ở đó.” (Mt 6, 21).

“Hiền lành” là một đức tính tốt. Hiền lành sẽ không hung hăng, không giận dữ, không cáu gắt hay bực tức.

Hiền lành luôn đồng hành với dịu dàng, nhỏ nhẹ, nhịn nhục. Và, nhịn nhục thì “một câu nhịn, chín câu lành”.

Thánh Kinh Chúa cũng có lời dạy: “Lời đáp êm nhẹ làm nguôi cơn giận, còn lời hung hăng trêu thịnh nộ thêm.” (Cn 15,1).

Tiếp đến, khi chúng ta biết “xót thương người”! Vâng, đó là chúng ta “học theo Giê-su”, một Giê-su luôn chạnh lòng thương xót đối với ai chạy đến cầu xin mình.

Về thể xác, chúng ta không thể không thương xót một người nghèo, một người gặp nạn, một người bị đối xử bất công. Thưa bạn, một người hàng xóm quá nghèo khó, là một Ki-tô hữu, lẽ nào ta không xót-thương-họ sao! Chẳng lẽ ta không “cho kẻ đói ăn” sao!

Về thuộc linh, chúng ta không thể không thương xót người phạm lỗi, phạm tội. Sửa sai, giúp họ nhìn thấy sự sai trái, sự phạm tội, phạm lỗi, cũng là biết xót-thương-người.

Thánh Phao-lô có lời khuyên: “Hãy ở với nhau cách nhân từ, dịu dàng thương xót. Hãy tha thứ nhau như Đức Chúa Trời đã tha thứ cho anh em trong Đức Ki-tô.” (Êp 4, 32).

Một trong những điều Đức Giê-su truyền dạy, được các vị linh mục thường khuyên giáo dân của mình thực hiện, đó là: “Khát khao nên người công chính”.

Vâng, quả là một lời khuyên rất thực tế, thực tế trước một đất nước, một xã hội, mà chúng ta đang sống, hôm nay.
Xã hội ngày nay, ngày càng băng hoại. Lòng người ngày nay, ngày càng mất đi tấm lòng khao khát sự công chính. Vô cảm khi thấy sự bất công là chuyện “thường xảy ra ở huyện”.

Rất cần có nhiều người sống-công-chính. Và, chúng ta hãy-khát-khao-nên-người-công-chính. Nếu không, coi chừng chúng ta sẽ chung số phận với dân thành Sodoma, khi xưa.

Thành Sodoma xưa bị tiêu diệt vì “tội lỗi chúng nặng nề” (x.St 18, 20). Nếu trong thành đó có “năm mươi người lành”, Thiên Chúa “sẽ dung thứ cho thành đó”.

Giả như mười người! Thưa, “Thiên Chúa sẽ không phá hủy thành đó”. Chỉ cần mười người “làm lành lánh dữ”, một tiêu chuẩn đã được Kinh Thánh gọi là sống-công-chính. Tiếc thay! Sodoma không có.

Nhắc lại câu chuyện này làm gì? Thưa, để chúng ta tự hỏi: tôi có là một trong số mười người… mười-người-công-chính, hôm nay?

Hôm nay, thế giới nói chung, Việt Nam nói riêng, rất cần nhiều… nhiều người, nên-người-công-chính.

Người không công chính rất nguy hiểm. Họ luôn nói ra những lời gian tà, xảo trá, không trung thực. Họ đôi lúc cũng nói lên lời khôn ngoan, nhưng lời khôn ngoan của họ không đi đôi với sự công chính. Sống khôn ngoan nhưng không công chính là lối sống của những con người xảo quyệt.

Còn người-công-chính thì: “miệng người công chính niệm lẽ khôn ngoan và lưỡi họ nói lên điều chính trực. Luật Thiên Chúa, họ ghi tạc vào lòng, bước chân đi không hề lảo đảo.” (x.Tv 37, 30-31).

Sống… nói-lên-điều-chính-trực, luật-Thiên-Chúa… được ghi-tạc-trong-lòng, chẳng phải là chúng ta đang “xây dựng hòa bình”, sao! Mà, xây dựng hòa bình thì sao, nhỉ! Thưa, chúng ta biết rồi, đó là một mối-phúc-lớn. Phúc “sẽ được gọi là Con Thiên Chúa.”

Đừng nghĩ rằng, Bài-giảng-trên-núi (nói chung) – Phúc-thật-tám-mối (nói riêng), “bất khả thực hiện, chỉ trình bày một lý tưởng xa vời và thiếu thực tế”.

Ông Gandhi có lời chia sẻ, như thế. Ông “đã quyết định áp dụng giáo huấn của Chúa Kitô để vượt qua cái ác bằng cái thiện và đã đem lại kết quả lạ lùng khi ông dẫn đầu phong trào bất bạo động để đòi lại quyền tự do cho người Ấn.”

Theo ông, “Bài giảng trên núi sẽ không có ý nghĩa nếu không được đem ra ứng dụng trong cuộc sống thường ngày… Giáo huấn của Bài giảng có giá trị cho từng người và cho tất cả chúng ta”. (nguồn: internet).

Đúng vậy, cho-từng-người-và-cho-tất-cả-chúng-ta. Thế nên, ngay hôm nay - bây giờ, chúng ta hãy “vui mừng hớn hở” đem tinh thần bát phúc đi vào đời sống thường nhật.

Và, hãy lớn tiếng nói, nói rõ ràng, rằng: Tám mối phúc - là phúc Chúa ban.

Petrus.tran

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây